Truyện rất ngắn của Trương Đình Phượng

0
1073

 

 

 

LÁ GAN NGƯỜI NAM
Giặc phương Bắc rần rật kéo vào kinh thành Thăng Long. Quan và dân rủ nhau chạy loạn. Năm hôm trước khi mới nghe tin giặc còn cách kinh thành hai trăm dặm Hoàng Thượng và hoàng thân quốc thích đã lặng lẽ rời đến một nơi ẩn nấp an toàn.
Trần Tiết, gã bán thịt lợn. Nghe tin giặc sắp tràn tới, vợ gã giục gã:
-Chàng muốn chết hay sao mà còn mổ lợn để bán, có lo soạn sửa mà chạy đi không?
Trần Tiết cười:
-Hiền thê hãy đem các con về bên quê nội Phú Thọ đi, hy vọng với sự phù hộ của các Vua Hùng nàng và các con sẽ bình an. Riêng ta, ta không đi đâu cả.
Khuyên nhủ mãi, chồng vẫn khăng khăng không chịu đi, vợ Tiết lắc đầu ngao ngán cùng con cái gạt lệ phân ly.
Chiều đó, hai mươi vạn quân phương Bắc chiếm cứ kinh thành. Bấy giờ kinh thành chẳng khác gì ngôi mộ hoang lớn, không một bóng người, ngay cả gà chó cũng không có nửa con. Trần Tiết gánh thịt lợn dạo qua dạo lại trước cổng kinh thành rao:
-Ai thịt lợn đây, ba mươi đồng một ký.
Tên tướng giặc ra lệnh cho quân lính gọi gã bán thịt lợn vào. Trần Tiết nghênh ngang đi giữa hàng vạn quân lính giặc, mặt không chút run sợ, vào đến nơi nhìn thấy tướng giặc đang ngồi chệm chễ trên ghế, Tiết hỏi:
-Ngài định mua thịt tôi chăng? Thịt tôi chỉ bán cho người dân Đại Việt, còn với người phương Bắc tôi không bán.
Tướng giặc trố mắt nhìn Tiết bật cười:
-A ha tên này khá. Ba mươi năm ta tung hoành năm bắc, trải qua trăm ngàn trận đánh, san bằng hàng ngàn thành trì, đi đến đâu kẻ nào hễ nghe tên ta là sợ vỡ mật, đứng trước ta kẻ nào cũng phải uốn gối khom lưng, chỉ duy nhất nhà ngươi dám ăn nói xấc xược như thế.
Trần Tiết cười ha hả:
-Ngài không phải phụ mẫu tôi, không phải đức vua của Đại Việt vì cớ gì tôi phải khom lưng trước ngài? Ngài đem quân dày xéo non sông bờ cõi Đại Việt tôi hận không thể lột da uống máu của ngài hà cớ gì tôi phải sợ ngài?
Tướng giặc nghe những lời đó, bất giác mắt long sòng sọc, da mặt giần giật, đập mạnh tay xuống bàn, thét lớn:
-Hảo hảo, có chút chí khí. Ta rất thích những tên ngang tàng không sợ chết như ngươi. Rồi hắn dịu giọng. Nếu ngươi muốn có thể đầu quân cho ta, ta đam bảo sẽ cho ngươi một chức vị xứng đáng trong quân của ta.
Trần Tiết trợn trừng hai mắt nhìn thẳng vào mặt tướng giặc hỏi lớn:
-Thưa ngài, kẻ nhận giặc làm cha có đáng băm vằm chăng?
Tướng giặc đanh giọng:
-Giết.
Trần Tiết tiếp:
-Kẻ luồn trôn liếm gót ngoại bang, quay mặt với sự sống còn của dân tộc, hưởng vinh hoa phú quý trên xương máu đồng bào có đáng cho muôn ngựa phanh thây không?
Tướng giặc thét:
-Chém.
Trần Tiết tiếp:
-Bất cứ kẻ nào vì lợi ích bản thân mà phản bội dân tộc, làm tay sai cho ngoại bang đều không xứng làm con người, đáng bị muôn dân nguyền rủa, trời không dung đất không tha. Thế thì tại sao ngài lại xúi tôi sa vào con đường tội lỗi ấy?
Tướng giặc lông mày dựng ngược cười khoái trá:
-Thú vị, thú vị ha ha, không ngờ đất nước man di mọi rợ này còn có món sản vật lạ kỳ như nhà ngươi. Ta cứ tưởng bọn người phương nam tên nào tên nấy lá gan chỉ bé tý tẹo bằng cái móng tay của ta .
Trần Tiết lớn giọng bảo:
-Xin ngài cho tôi mượn một thanh trủy thủ có được chăng?
Tướng giặc rút thanh trủy thủ bên hông trao cho Trần Tiết nói:
-Đây là thanh trủy thủ trí bảo hoàng thượng ban tặng cho ta, chém sắt như chém bùn.
Trần Tiết đưa một tay cầm lấy, rút ra, ánh sáng từ ngọn trủy thủ làm Tiết lóa mắt, Tiết chậc lưỡi:
-Đồ tốt, đồ tốt.
Tiết thở dài một cái, nhìn lên chính điện, nơi đặt ngai vàng của vua, bất giác sa lệ. Tiết nói trong mơ màng:
-Các ngài chỉ biết một mà không biết hai, người dân Đại Việt chúng tôi lá gan không hề nhỏ mà còn lớn hơn gấp nhiều lần lá gan người phương Bắc các ngài, chỉ có điều vua quan tham sống sợ chết, làm cho ý chí người dân cũng theo đó mà tiêu tán. Than ôi, quan thế ấy, vua thế ấy, non sông gấm vóc này còn chi, còn chi.
Dứt lời Tiết quay trủy thủ đâm thẳng vào bụng. Tướng giặc a lên một tiếng, đánh rơi tách trà vừa cầm lên tay.
Thanh trủy thủ sắc lẹm, khứa một đường trên bụng Tiết.
Tiết đưa tay còn lại thọc vào bụng moi từng phần nội tạng ra ngoài, thều thào nói:
-Đấy ngài thấy chưa, ruột chúng tôi cũng có khác gì của các ngài đều là con người cả thôi…Móc đến lá gan Tiết đã sắp tàn hơi, gượng thốt lên:
-Lá gan người Đại Việt là thế này đây thưa ngài…ngài hãy nhìn cho kỹ và nhớ lấy…Một ngàn năm bị các ngài đô hộ, dân tộc này vẫn quật cường đứng dậy đạp lên đầu các ngài…Bây giờ các ngài chiếm được Đại Việt nhưng rồi chúng tôi sẽ dành lại…
Dứt lời Tiết gục xuống.
Tướng giặc vào sinh ra tử bao phen chưa lần nào run sợ nhưng hôm nay trước cảnh tình ấy, chả rét mà run. Hắn quỳ xuống vái xác Trần Tiết mà rằng:
-Ta lạy ngươi không phải vì ta sợ ngươi mà ta đau tiếc cho một tuấn kiệt không gặp thời. Nếu người phương nam ai cũng như ngươi thì chúng ta làm sao lấy được Đại Việt một cách đơn giản thế này.

Bên ngoài thành Thăng Long, sáng hôm sau mọc lên một ngôi mộ, trên bia ghi hàng chữ “ Kỳ Nhân Đại Việt”. Trần Tiết đã được tên tướng giặc lệnh cho người chôn cất tử tế. Hơn mười năm sau giặc phương Bắc một lần nữa bị đuổi ra khỏi bờ cõi Đại Việt. Thời gian trôi rêu mờ sương phủ nấm mộ của Trần Tiết chìm vào quên lãng….

CÁI GIÁ CỦA HẬN THÙ

Trần Tú nhà nghèo, chuyên nghề chài lưới. Một lần chài được con chép nặng 5 cân, toàn thân vàng hươm. Ai cũng bảo là cá quý ngàn năm mới thấy. Trong huyện có tay võ sư Trương Luyện nghe tin, tìm tới mua, hắn đang cần thứ cá chép vàng ấy cho việc tăng gân bổ cốt, hòng luyện thành món võ bí truyền. Trả giá bao nhiêu Tú cũng không bán. Đêm đó Luyện cho người tới đốt nhà, giết hết người thân của Tú. Tú may mắn thoát chết, chạy vào rừng. Bị thú rừng săn đuổi.
Có vị cao nhân cứu Tú. Bị thú rừng cấu xé, khuôn mặt Tú biến dạng. Sau bảy năm Tú được vị cao nhân nọ tái tạo lại dung mạo và truyền thủ võ công thượng thừa.
Tú tìm về quê cũ xin vào làm tạp dịch trong nhà Trương Luyện, thấy Tú sức vóc hơn người lại siêng năng Luyện rất thích.
Nhà Luyện có cô con gái độ mười tám, Tú tìm cách ve vãn mãi, cuối cùng cá cắn câu. Tú trở thành con rể Luyện.
Có cơ hội gần gũi Tú tìm ra điểm yếu trong võ công của Luyện. Tú viết thư hẹn Luyện thách đấu. Ba ngày hai đêm quần đả, bằng tuyệt nghệ Tú trả được thù nhà.
Tú về. Vợ treo cổ chết. Đứa con trai mới hai tuổi bị vợ Tú dùng trủy thủ đâm chết.
Tú tự phế võ công, bỏ quê hương biệt xứ. Hai mươi năm sau người ta bắt gặp một lão chài bên dòng sông Như Mộng.
Có người hỏi lão về gia cảnh lão chỉ đáp:
-Kiếp người như lá mùa đông, thù hận như dao găm nhọn, khi trả được hận thì tâm hồn thành băng tuyết. Bơ vơ xứ người ngoảnh đầu tự hỏi đâu quê nhà…

MA ÁM
Huệ ghét nhất mấy cái chuyện tâm linh. Tuấn là đàn ông lại suốt ngày bị ám ảnh bởi mấy cái thứ tiền duyên hậu kiếp gì đó.
Huệ có bầu.Tuấn khuyên Huệ giữ lại. Huệ gắt:
-Anh bị điên à, em không muốn bỏ học nửa chừng vì cái của nợ này đâu.
Tuấn năn nỉ:
-Thì em cứ nghe anh bảo lưu kết quả năm nay đi, chờ sinh con xong học tiếp.
Huệ nhất quyết không nghe. Nàng bắt Tuấn phải theo ý nàng. Cái thai được xử lý gọn nhẹ. Tuấn rười rượi buồn. Huệ vui ra mặt, như trút được gánh nặng ngàn cân.
Ra trường tìm được công việc ổn định, hai người ở lại thủ đô. Đám cưới được tổ chức trong khách sạn hạng sang. Huệ cười bảo Tuấn:
-Cho bõ một lần lên xe hoa.

Huệ lại mang bầu.
Mùa đông. Đêm trầm sâu trong những cơn lạnh. Tuấn đi trực đêm.
Huệ xem xong bộ phim hàn quốc, tắt điện đi ngủ.
Tiếng chó tru lên từng hồi ghê rợn. Huệ giật mình tỉnh dậy. Lắng nghe.
Tiếng khóc của trẻ con như vọng về từ cõi xa xăm nào đó. Người Huệ rờn rợn. Két. Tiếng mở cửa. Bản lề kêu lên khô khốc. Một thứ ánh sáng ma quái rọi vào mặt Huệ, khiến mắt nàng nhoèn đi.
Huệ có cảm giác mình đang được đưa đi ra khỏi căn nhà. Đêm đầy sương. Từng bụm gió rên xiết trên con đường tăm tối. Bầy chó vẫn tru lên từng hồi.
Huệ mở mắt ra, xung quanh nàng những hàng bia mộ dài như vô tận. Mùi tử khí ngùn ngụt. Huệ giật bắn mình, tay bịt miệng nén tiếng thét kinh hoàng.
Người đàn bà và mớ dụng cụ nạo phá thai. Những đứa trẻ dị dạng, đứa mất đầu, đứa đứt chân, đứa chỉ còn nửa người…Tất thảy chúng đang vây quanh Huệ. Chúng khóc.Chúng đòi mạng….
Huệ đưa tay tát vào mặt xem mình đang tỉnh hay mơ. Một chất dịch nhơn nhớt. Huệ nhìn tay mình, nàng chết trân. Là máu.
-Huệ, em bị sao vậy. Tỉnh dậy nào.
Tiếng la thất thanh của Tuấn đánh thức Huệ. Nàng vẫn đang nằm trên giường. Trời tang tảng sáng. Huệ gượng ngồi dậy. Mặt nàng tái xám. Trên đầu giường một chiếc tã lót đẫm máu…

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here