Truyện Ngắn đầu tay: MÙI

0
1749

 

 Lê Thị Thuỳ Dương
Sinh năm 1987. Quê quán: Nghệ An, sinh ra và lớn lên ở Điện Biên. Hiện giờ thì sống ở Hà Nội.

 

Thằng Nghếch quáng quàng nhảy lệch sang một bên để tránh  bãi phân trâu trước mặt. Bọn trẻ con đang đứng hai bên bờ đê cười ồ lên. Thằng Sáng người ục ịch như con lợn sề, cái bụng mỡ lều phều của nó lắc lư theo mỗi bước đi phát buồn nôn. Nó cậy to con nhất xóm nên tự phong là đại ca, vừa rồi là nó cố tình đẩy thằng Nghếch vào bãi cứt trâu, may mà Nghếch tránh kịp. Nếu so tuổi, Nghếch lớn hơn tất cả nhưng nó chỉ cao bằng con chó bec giê cỡ lớn, hai cánh tay của nó bé tí tẹo, lủng lẳng thò ra từ đôi vai, dài đến gần đầu gối. Chân nó cũng chẳng to hơn được bao nhiều, lại còn bị tật, đi chấm phẩy. Chỉ có cái đầu là to hơn tất cả, khuôn mặt nhàu nhĩ như thể đã 30 tuổi lúc nào cũng nhăn nhó, hàm răng thì cáu bẩn, ố vàng. Chính vì bộ dạng đó nên Nghếch thường xuyên bị đem ra làm trò đùa, chúng nó bảo Nghếch là con hoang, là quái thai.

Nghếch đúng là con hoang thật, đến giờ vẫn chẳng ai biết cha mẹ nó. Một đêm, lão Tứ sẹo đi uống rượu về khuya đang đứng đái chỗ bụi chuối thì nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Lão thắp cái đèn dầu tù mù chạy ra tìm thì thấy một thằng bé đỏ hỏn nằm lọt thỏm trong bọc vải, kiến bu đầy. Lão Tứ lập cập xé bọc vải ra để đuổi lũ kiến, đứa bé chỉ đúng bằng hai bàn tay lão đang thoi thóp thở. Kiến bu đầy như thế mà chả hiểu sao nó không bị đốt một phát nào cả, lão giơ tay, giơ chân nó lên kiểm tra mà chẳng thấy có nốt nào thật. Lão Tứ đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn sống một mình, bạn thân nhất của lão là rượu. Gọi là Tứ sẹo vì trên má trái lão có một vết sẹo rất to, thấy bảo là trong một lần say rượu lão ngã xuống ruộng, cái chai cầm trên tay bị vỡ đâm vào mặt lão. Thế là từ ấy lão nuôi nó, mấy tháng đầu thì xin bú nhờ bà Hạt sát vách cũng vừa mới đẻ, sau này lão ăn gì thì cho nó ăn nấy. 9 tháng, nó bé tẻo teo bằng con gà nhưng đã biết đi, có cái đầu cứ nghiêng nghiêng vẹo sang một bên nên lão gọi nó là Nghếch.

Nghếch lớn lên trong tiếng xầm xì của cả làng. Người thì bảo nó là con của mấy ả cave phải vứt vội để còn đi làm hàng tiếp. Người thì đoán nó là con của chị Nhàn điên. Chị Nhàn đẹp lắm, những lần lên cơn chị lại lột hết quần áo chạy nhồng nhỗng ngoaì đường cười cười, hét hét, cái thân thể con gái nõn nà trắng bốp của chị cứ phơi ra làm bọn đàn ông nuốt nước bọt ừng ực. Bọn trẻ con thì chạy đuổi theo chị cười tít cả mắt, mấy mụ đàn bà thì bĩu môi tỏ vẻ kinh tởm. Chả thế mà cứ lâu lâu người ta lại thấy chị Nhàn có chửa. Ông Hạch là chúa hay chửi đổng: “Tổ sư thằng nào làm cái việc thất đức” nhưng mỗi lần nhìn thấy chị Nhàn thì mép lão lại rỏ dãi, ánh mắt long lên đục ngầu.

Thỉnh thoảng Nghếch lại thấy lão Tứ dắt một mụ đàn bà về nhà. Mỗi lần thế, lão lại cho nó mấy đồng bảo đi chơi muộn muộn hãy về. Bình thường nó sẽ xuống chợ xem người ta xóc đĩa. Có lần, mới ra đến ngõ, nó bị hội thằng Sáng chặn lại cướp mất tờ tiền, thế là lại thiu thỉu đi về nhà. Chả dám vào nhà, nó ngồi phệt ngoài hè. Rồi nó nghe thấy tiếng mụ đàn bà kia cười rúc rích, cái giường tre cọt cà cọt kẹt, rồi tiếng rên la oai oái. Tò mò, nó liếc mắt qua khe cửa, nó thấy lão Tứ đang cưỡi trên người đàn bà đó, cả hai chả có mảnh quần áo nào. Lão Tứ mồ hôi nhễ nhại, thở phì phò, mụ đàn bà thì nhắm mắt, mồm xuýt xoa như bị làm đau. Chả biết hai người đang làm trò gì nhưng thằng Nghếch bỗng thấy trong nó đâu đó trỗi dậy. Thế là từ đó, mỗi lần thấy bố dắt đàn bà về nhà, nó lại chả đi đâu nữa. Chỉ háo hức đến lúc có tiếng rên la là nó lại mò đến bên cửa.

Sau mỗi lần ấy, nó lại lẻn vào giường. Nó săm soi cái chiến trường mà hai người kia vừa để lại. Cái chỗ nằm của người đàn bà ướt sũng mồ hôi. Nó ghé mũi xuống hít hít, một mùi ngai ngái, tanh nồng nhưng khiến nó khoan khoái, dễ chịu lạ thường. Nó bò lổm ngổm trên giường như một con chó, ngửi ngửi hết chỗ này đến chỗ khác cái mùi đó. Thế rồi như không chịu nổi nữa, nó thè lưỡi ra, liếm vệt nước loang loáng còn đọng lại.

Thằng Nghếch bị thèm cái mùi đó. Có lần lấy cớ nó đến sau gáy lão Tứ hít một hơi dài nhưng không phải. Mùi của lão Tứ chua lòm và gắt chứ không nồng và ngậy như cái mùi nó thích. Nó lại nghĩ cách thử tiếp, nó cố tình gây sự với bọn thằng Sáng để chúng lao vào đánh nó. Mỗi thằng lao đến đấm nó là nó lại ôm chầm lấy hít lấy hít để, nhưng chẳng thằng nào có mùi nó tìm cả. Mùi vẫn giống như của lão Tứ. Hôm đó, nó bị đánh sưng vêu một bên má, máu răng cũng chảy nhưng nó lại nằm cười. Thằng Nghếch biết rồi, cái mùi nó thèm ấy là mùi của đàn bà.

Càng lớn thằng Nghếch lại càng bị ám ảnh cái mùi ấy, như một ma lực thu hút nó. Có lần lúc lão Tứ và ả đàn bà say sưa, nó lấy cái que khều cái áo lót rồi chạy biến ra bụi chuối. Nó bọc cái áo trong tấm lá chuối thật kỹ, thỉnh thoảng lại lôi ra hít lấy hít để. Đêm nào đi ngủ nó cũng giấu trong áo, lão Tứ ngủ rồi là nó mới dám mang ra hít hà. Nó ngủ ngon hơn hẳn. Được có mấy ngày, cái áo không còn mùi đấy nữa, vừa bị bay mất, vừa bị lẫn với mùi mồ hôi của nó. Nó lại lên cơn thèm.

Nghếch gom số tiền mà mỗi lần lão Tứ cho mà nó không tiêu cũng thành một món kha khá, đủ để trả một ả đàn bà phục vụ theo ý nó. Lúc nó đến, bọn đàn bà cười rúc rích khi nhìn thấy bộ dạng của nó.

  • Em muốn bọn chị tắm cho à? – Một ả mỉa mai.

Nó mặc kệ, mục đích của nó là thỏa mãn được hít hà cái mùi đó một cách thỏa thuê. Nó đi đến gần từng người, ghé mũi hít hít làm cho mấy ả cười ré lên. Đúng là cái mùi nó thèm thuồng bao lâu nay, một ổ toàn đàn bà lại càng tỏa ra thứ mùi hương đó mãnh liệt.

Một ả đứng xa nhất, nãy giờ không cười cợt cùng mấy ả kia đang bẽn lẽn giơ ngón tay út lên mồm cắn cắn. Thằng Nghếch tiến lại gần, nó chỉ cao đến rốn nên nó ghé vào đùi đánh mũi khịt khịt. Đây rồi, là mùi nó cần. Vừa nồng, vừa ngái nhưng lại có chút gì đó hoang sơ, tinh khiết. Nó quyết chọn.

Đẩy cô ả nằm sõng trên giường, nó cởi đồ rất thuần thục. Đấy là do nó nhìn lão Tứ làm quá nhiều lần. Nó chậm rkãi như thưởng thức món ăn ngon mà bấy lâu nay nó chờ đợi. Nó bò lên người rồi từ từ ngửi khắp đùi, bụng, cánh tay rồi đến hai hõm nách. Mùi hương tỏa ra từ da thịt người đàn bà đi sâu vào hốc mũi rồi chạy thẳng lên não khiến nó ngây ngất, đê mê. Nò thè lưỡi ra liếm láp khắp các vùng da thịt, vừa được ngửi, vừa được liếm, nó thấy mạch máu trong người nó chảy rần rật. Cứ thế 10 phút, 30 phút nó chỉ có hít và liếm. Cô ả dường như sốt ruột lấy tay hẩy hẩy vào mông nó lên cao hơn làm mồm nó chúi vào hốc cổ của ả. Ồ, ra đây mới là nơi cái mùi đó tỏa ra mạnh mẽ nhất, nồng đượm nhất, xộc thẳng vào mọi giác quan làm nó thấy một cơn choáng váng chạy ngang đầu rồi xuống dọc sống lưng nó, ngây ngất. Vô thức, nó há mồm nhe đôi hàm răng nham nhở vàng khè rồi dùng hết sức ngoạm một cái đau điếng vào cổ. Cô ả giật bắn đẩy phắt nó ra khỏi người rồi đứng dậy, máu từ cổ cô ta trào xuống qua vai xuống bụng. Một màu đỏ tươi ngon lành khiến mắt nó long lên, nó lè lưỡi liếm một vòng quanh mép. Quá khiếp sợ, cô hét thất thanh toan chạy ra phía cửa thì bỗng ngã gục, toàn thân đổ phục xuống. Thêm một dòng máu đỏ ói nữa chảy ra từ đầu cô ta lấp đầy cả vũng lõm trên nền nhà. Nghếch đừng trên giường, tay cầm cái bình hoa vỡ vụn. Chưa bao giờ nó thấy khoan khoái đến thế.

CHIA SẺ
Bài viết trướcNguyễn Tấn Sĩ
Bài kếNguyễn Văn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here