Náu

0
373

Truyện Ngắn của Tru Sa

 

Ngoài kia hoa đang nở. Hoa giấy nở tóe trên giàn. Bông trắng, bông đỏ phớt như màu mây ngũ sắc. Số hoa đổ chùm, những cành cao chúc vươn hớp nắng mặt trời, cành nhỏ, yếu và còm cõi hơn thì nằm núp, tắm những giọt nắng thừa. Lâu lâu, gió lắc lư những bông giấy. Màu đỏ đổ nhào trong đợt gió mạnh. Màu trắng cũng đổ rạp theo đợt gió mạnh. Cành leo thả xuống, trườn trên tường và quấn lan can như tơ tằm. Gió mát. Hương hoa bện trong gió cũng mát.

Tôi bật đèn, đèn không sáng.

Sách chưa sắp lại, vẫn lăn lóc dưới sàn.

Đất  nhiều bụi, đi ráp chân. Mùi ẩm, mốc quen thuộc của mọi phòng trọ rẻ tiền.

Tôi mở tủ lạnh, mấy con gián xòe cánh bay vút như chuồn chuồn.

Tủ lạnh không lạnh. Tủ lạnh có cắm điện và điện còn nhưng không chạy. Đây là một cái chạn hình tủ lạnh của bọn chúng tôi.

Tôi đi học, bọn bạn tôi đi làm. Mỗi đứa một nghề, tôi không biết nghề đứa nào. Bọn nó không giấu nghề, chỉ là không nói và tôi cũng không hỏi. Ai cũng giữ cho mình một bí mật và luôn che giấu bằng cách tiết lộ những manh mối. Ba đứa đều thích nhìn ra ngoài. Nhìn về giàn hoa giấy nở rộ, hoặc bức tường sơn vàng ố xám đục, có khi mỗi đứa đảo mắt về một hướng để tìm thấy một thứ mình ưng ý góp vào câu chuyện bằng tiếng reo thảng thốt. Ngoài này thật thoáng và đẹp đẽ bởi thiên nhiên luôn rót xuống những ân huệ. Hoa giấy leo khắp nơi, chốc chốc lại rụng. Mấy chậu hoa ly, hoa cẩm chướng và xương rồng còn đấy. Ba bọn tôi mỗi đứa trồng một chậu hoa, tôi quên béng mất mình là hoa ly, cẩm chướng hay xương rồng. Trong chậu vẫn còn cây nhưng cây đã chết từ thuở tám hoánh. Cây trong chậu được kết bằng sợi nhựa tổng hợp, ba loại cây có nguồn gốc từ Lương Văn Can nhưng nằm ở ba cửa hàng khác nhau và xa nhau. Nhựa thì không có mùi, nhưng gió đã trộn vào ba cái cây thứ mùi gom từ nơi khác. Tôi hít hà, cảm thấy lâng lâng vì mùi cây mình trồng.

Đèn vẫn không sáng. Cháy bóng.

Trong lúc ngồi học, một con chuột vọt qua. Con chuột này tôi quen vì nó thường lui tới chỗ tôi.

Mùi mốc từ tủ gỗ và những bàn ghế gỗ để lâu. Sách bị mọt gặm tan nát. Mùi giấy sách chết cũng ẩm và độc hại không kém bùn cống sình lên vào mỗi độ mưa quét Hà Nội.

Tôi nghe tiếng bình bịch trên trần. Chắc chuột chạy.

Lục chạn tìm đồ ăn, tôi chỉ tìm thấy gián.

Thằng A về trước, mặt nó cau có. Tiếng chửi bật tóe như chập điện. Hắn bị móc túi, tiền không mất, chỉ mất cái Usb phim Sex.

Thằng B về sau, than đói. Chưa có cơm. Tôi bảo chẳng có cơm, gián đã ăn cơm, đứa nào dám ăn gián thay cơm.

Ba đứa gặp nhau ở mảnh sân này. Ngoài giờ hành chính thì ba thằng chỉ tụ tập ở đây. Không đứa nào la cà lâu ngoài kia. Hết giờ làm là phóng thẳng về nhà. Một hôm, thằng B đột ngột xé tờ báo mới mua. Nó xé đôi tờ báo, xé ba, xé tư, rồi xé những mảnh nhỏ thành những mảnh nhỏ hơn. Sau cùng tờ báo bã tươm mướp như thịt bằm. Hoa giấy leo cao hơn. Bông trắng, bông đỏ lắc mình trước gió. Một số bông đứt cành, chao nghiêng, uốn lượn một chốc rồi nằm cứng đơ dưới đất. Bức tường xám trước đấy có hình vẽ. Thằng B vẽ con chim Lạc với sải cánh rộng, thân trườn khúc như con rồng nhà Lý. Thằng A nói chim Lạc đang bay hay đang nhảy. Tôi phụ trách đun nước trà hầu hai đứa tán phét. Thằng B chỉ hình chim Lạc trên tường, rồi hỏi con chim đang ở vĩ tuyến nào. Tôi bảo ở Bắc. Thằng B chỉ xuống Nam. Thằng A bảo chim bay trên sông Bến Hải, rồi nó đánh đố chỗ chim Lạc đất liền hay đất nứt. Ba đứa đánh mắt ra ngoài, nhìn hoa giấy. Nếu là lúc trước thì nhìn cánh chim bay trên tường. Bây giờ thì ba đứa chỉ nhìn hoa giấy, nhìn nhau cười. Có lúc sáu con mắt cùng nghía sang nhà bên cạnh. Một khu nhà to tổ chảng, kéo dài được dành riêng cho khách. Lúc loa phường bật, thông báo tin cảnh giác hay khi một xe bán báo rao vặt bằng cái loa gắn trên ghi-đông, ba thằng cau mặt. Thằng A nói về số phim Jav mới coi. Thằng B nhẩm đếm tiền nợ. Tôi chỉ giàn hoa giấy, đếm xem bao nhiều bông. Có hôm thằng B bảo mình đang sống ở đâu. Tôi bảo nó điên. Thằng A nói điên mới là đời.

Lần này đèn bật được. Bóng điện cháy tóe lên rồi tắt ngóm sau tiếng nổ đứt dây tóc. Khói xì khét lẹt.

Mối đùn nhiều quá. Sách bị mối gặm mòn gáy. Vở cùng sổ nhật ký thủng như cái mặt giỗ.

Gián bò trên tường, nhảy trên giá sách, lắc lư hai sợi râu dò thức ăn. Một con gián cỡ trưởng thành nhìn thẳng về tôi, vẻ thách thức.

Tôi vớ cuốn vở ném gián. Một cái xòe cánh và con gián bay vọt đi. Lúc nhặt lại vở, tôi đọc thấy dòng “Vật chất quyết định ý thức.” Tôi tự hỏi đập gián là vật chất hay ý thức.

Lúc về, thằng A hô hoán trong toa-lét rằng thối quá. Tôi bảo mới cúp nước, ráng bịt mũi mà đi. Thằng A bảo ỉa đái gì toàn cục to, thế rồi nó lườm nguýt tôi đã ăn lẻ. Tôi bảo không. A bảo tôi ỉa cục to, chắc mẻm ăn món mặn. Tôi bảo lần sau đi xong, chụp lại cho nó. A bảo Nokia 1208 chụp được à. Tôi đổ cho thằng B. A gật và nhắn sẽ hỏi tội khi thằng B về. Tối đấy, thằng B không về. Hai đứa tôi ra ngoài nhìn hoa giấy. Bức tường loang lổ đen nhám như đôi cánh con gián tôi đập hụt ban chiều. Trà hết, hai đứa uống nước lọc thay trà. Đèn tắt cả, chỉ đèn hàng xóm lân cận bật. Thằng A thả mình vào những thước phim Sex. Tôi nhìn hoa giấy. Đóa trắng, đóa đỏ. Hai màu lập lòe, chao mình trước gió như bắt cặp khiêu vũ. Giàn cây leo khắp rào, bò lên mái nhà và khỏa lấp đi trời sao trên đầu. Khu nhà bên cạnh to lớn, người đi lại, học và làm việc tấp nập. Tôi thấy những biển song ngữ. Chữ Việt viết dưới, nhỏ bé nhưng rõ ràng là chữ nước tôi vì tôi đọc được, dù không rõ vì ở xa. Không gọi được cho thằng B. Cũng không thấy tin nhắn báo chuyển tiền tài khoản. Tôi hỏi thằng A về ngày mai. Chương trình kể chuyện tình dục gián đoạn, thằng A nói ngày mai vẫn là ngày mai, tao ước hôm sau “cơm no ấm cật dập dật toàn thân.” Tôi bảo ước ngày mai bật đèn đèn sáng. Thằng A ngáp dài, hối tôi thừa thãi, ngày mai vẫn chỉ là ngày mai. Chỉ phường lừa đảo mới nói đến ngày mai, có bao nhiêu ngày mai của ngày mai. Chưa biết ngày mai ra sao, nhưng hôm nay ỉa thối thì hôm sau ỉa vẫn thối, trừ khi người ta quen và mến mùi cứt như bọ hung, nhưng ngay đến bọ hung cũng kén chọn chỉ lăn cứt tươi. Tôi nhìn hoa sữa. Thằng A nói về phim khiêu dâm.

Đèn không sáng. Bóng đèn được thay mới. Không có điện.

Vòi vặn nhỏ giọt rồi chết lặng.

Các cuộc gọi bất thành. Tin nhắn gửi đi được thải hồi. Tài khoản âm tiền và mỗi lần bật máy gọi, tôi nghe thấy lời nhắn nhủ từ tổng đài.

Tủ lạnh toang mở, gián bay vèo vèo. Gián con, gián bố, gián già. Mùi gián sặc sụa, ngấm thành mùi hoa giấy. Trận gió quái ác thổi mùi gián bay ngùn ngụt như trận lửa cạo trọc đường núi.

Thằng A bất tỉnh dưới sàn. Nó cởi truồng, bàn tay vẫn tóm vào con giống vẫn cứng cứng, chúc lên như cái cột mất cờ. Vẻ mặt thỏa mãn giúp tôi đoán nó đã phóng lên Thiên Đàng.

Trên trần chuột chạy như hành quân. Lũ gặm nhấm còn chạy dưới nhà. Chúng lao vun vút, leo cả lên người tôi, giẫm đầu tôi lấy đà rồi nhảy vào bóng tối.

Chuột đổ bộ, gián cũng đổ bộ. Ngoài kia, tiếng búa, cuốc, xẻng phá tường. Cần cẩu chém đổ các phòng hoang. Giàn hoa giấy đổ nhào.

Laptop trước lúc mất sáng vì cạn pin, hiện ra trang báo. Hình thằng B, mặt thằng B. Cáo phó.

Bức vẽ chim Lạc trên mặt tường được thằng B vẽ trong một ngày đêm. Tôi không nhớ được ngày cuối cùng con chim sống trên tường. Bức vẽ biến mất khỏi tường sau một đêm. Ai đó đã nạo nó khỏi bức tường bằng vật sắc. Thằng B gần như hóa điên khi thấy bức tranh lụi xơ khỏi tường. Nó khóc, gào. Nó gom các mẩu tường vẽ, vừa nuốt vừa ngân nga chim chết chim lạc bầy…Cả bầy chưa tung cánh…Xác rơi trên đất lành… (*)

Tiếng bên ngoài. Tràng cười ngửa trời khanh khách.

Chữ bên ngoài. Dòng bùa chú.

Toán người tóc tết xông vào, khiêng tôi và thằng A vứt ra ngoài.

Họ xây nhà trên đất nhà tôi. Cột mốc láng giềng cắm ngập lòng đất. Chữ V bay bay như cánh chim Lạc, súng nổ, rụng tan.

Cáo phó thằng B, cáo phó song ngữ.

Tôi nhổ hết chữ cái, nói không được, hét không thành tiếng, chỉ máu phun cao vẽ những nét v đứt gãy.

Búa, xẻng giơ cao, chặt xuống im lìm.

Hoa giấy rơi. Bông giấy đỏ chiêu hồn bông giấy trắng, bông giấy trắng để tang bông giấy đỏ.

Chuột đùn từng đàn, chuột chen nhau chạy dẫm lên nhau cấu xé ăn đầu nhau. Gián phun xối, bay mù mịt. Chim chết lạc bầyCả bầy chưa cánhXác trên đất lành…

Hoa giấy rơi rơi. Bông trắng nhuộm trắng bông đỏ. Rơi rơi, nằm lịm…

 

 

 

(*) Những đoạn trong bài hát “người thợ săn và đàn chim nhỏ” của nhạc sỹ Anh Bằng.

(tác giả gửi )

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here