Góa

0
557

 Dạ Yên 

 

Tôi lấy phải một gã chồng rất quái đản.

Ngày cưới tưng bừng nhộn nhịp, anh ta uống say mèm chẳng thiết tha gì đến cô vợ mới đứng lẻ loi góc nhà. Đêm tân hôn, theo lời dặn dò của các bà chị “tràn đầy kinh nghiệm”, tôi chuẩn bị tinh thần vững vàng, váy áo đúng kiểu, phấn son thơm sực nức. Tôi ngồi ở góc giường với tư thế khiêu gợi đợi anh ta, khung cảnh thì chẳng còn gì thơ mộng hơn, đèn vàng lờ mờ, sao mai sao hôm nhấp nháy dạ quang. Trong giây phút hào hứng nhất, anh ta đẩy cửa bước vào, nồng nặc mùi rượu. Anh ta lảo đảo đưa mắt nhìn quanh rồi bảo tôi dọn tất cả chai lọ to nhỏ trên bàn trang điểm đặt nơi góc phòng đi. Tôi ngạc nhiên hỏi thì anh ta đáp gọn lỏn.

“Để làm bàn thờ.”

Chân bước loạng choạng nhưng hai tay kính cẩn, anh chồng mới của tôi lấy một tấm hình ủ trong ngực áo ra, cho vào khung để sẵn dưới gậm giường rồi đặt trang trọng lên bàn trang điểm.

“Từ giờ làm gì cũng phải theo người này.”

Nói xong lăn ra giữa phòng, ngáy ầm ầm như kéo gỗ. Tôi ngạc nhiên đến kinh hãi, cuối cùng thì ôm nỗi thất vọng tràn trề đến sáng hôm sau mà không hề chợp mắt được chút nào. Trong ánh đèn leo lét, mắt ông cụ lóe lên nhìn rất khủng khiếp. Tôi trùm chăn lên đầu mà sau gáy rờn rợn, tưởng như người trong hình chòng chọc soi vào thân thể mình.

Sáng hôm sau cả nhà chồng nhìn tôi với ánh mắt tinh quái, cô em chồng còn huých tay nháy mắt, cứ như đêm qua chúng tôi đã trải qua những trận mây mưa vần vũ vậy. Tôi cúi gằm mặt xuống bát cơm, nước mắt chực rơi. Cuối cùng chỉ đáp được một câu.

“Không ngủ được, cứ mở mắt nhìn mãi.”

Cả nhà chồng được thể cười càng to hơn.

***

Từ đêm hôm ấy, làm việc gì anh chồng tôi cũng nhìn vào bức ảnh thì thầm, cứ như niệm thần chú, đợi người trong ảnh chỉ dẫn, sau đó anh ta mới đưa ra quyết định. Ban đầu tôi nghĩ là hình ông cụ ông tổ của dòng họ anh ta, nhưng đi hỏi người trong nhà thì không ai biết vì cụ tổ họ nhà chồng có gian thờ riêng. Đến lúc không chịu nổi nữa tôi bèn hỏi thẳng, anh nói với dáng điệu hào hùng.

“Ông cụ là bậc thánh có công lớn, từ giờ em cũng phải tôn thờ ông cụ.”

Không muốn tranh cãi to tiếng nên tôi đành nghe lời. Tuy vậy trong thâm tâm rất ấm ức, vì cái ông cụ của anh ta mắt sáng quắc, nhìn tôi ở mọi tư thế, trạng thái thầm kín của một người phụ nữ.

Anh ta thờ cúng ông cụ cũng không theo lẽ thông thường ngày rằm ngày giỗ Tổ gì cả, mà theo chu kì kinh nguyệt của tôi. Mỗi tháng, anh ta canh rất chuẩn ngày, mới sáng sớm đã ra chợ mua rất nhiều đào về cúng ông cụ, và không hề đụng đến cơ thể tôi. Những trái đào thơm ngon như của Tây Vương mẫu, trên vỏ trái lông tơ mịn màng vằn lên những tia đỏ hồng khiến ai nhìn cũng muốn ngoặm một miếng nếm thử mùi vị. Anh ta gọi đó là loại Đào Lửa, vô cùng quý hiếm. Hết kỳ kinh, anh ta hạ đào xuống ăn, xem như là lộc giời.

Mỗi lần anh ta khẩn cầu tôi đều lén liếc nhìn. Anh ta khấn cái gì tôi thừa biết. Có lần chối mắt, tôi gắt.

“Anh xin ông cụ của anh cho tôi có thai à.”

Anh ta đỏ mặt.

“Nếu vậy trước tiên anh phải xin ông cụ cho tôi tắt kinh cái đã.”

Anh ta hốt hoảng bịt miệng tôi.

***

Tôi không dùng loại thông dụng bán sẵn mà dùng loại vải sô cắt ra, lót từng miếng gấp lại gọn gàng, sau đó đem giặt sạch, ngâm nước thơm và phơi khô trong nắng. Nếu đem so với thái độ kính cẩn của anh ta với ông cụ, thì công việc tỉ mỉ mỗi tháng của tôi cũng chẳng kém cạnh gì. Tôi yêu cái đặc tính nữ nơi mình, nhớ lời bà ngoại và mẹ răn dạy trước khi bước chân về làm dâu nhà người. Còn hơn anh ta, đem thờ người chẳng rõ họ tên gốc tích.

Mỗi lần thấy tôi phơi những mảnh vải vuông con con trắng tinh trong nắng, anh ta lại run rẩy vào phòng ngủ ngồi thành khẩn như cầu kinh cả buổi chiều. Tôi rất bực mình, chẳng lẽ lại nói thẳng với anh ta lý do tôi chưa có thai là do anh ta chứ không phải do ông cụ của anh ta hay sao? Mỗi lần yêu tôi, anh ta cứ khép nép nhìn ông cụ, đến cởi áo tôi tay anh ta cũng run rẩy, sợ ông cụ nhìn thấy hiển linh trách phạt. Anh ta nói ông cụ không lấy vợ, hi sinh dục vọng cá nhân, nên mỗi lần yêu tôi anh ta cảm thấy vô cùng hổ thẹn với ông cụ. Nếu quả thực ông cụ tốt như vậy, thì anh ta sống cuộc đời thanh bạch như ông cụ của anh ta đi, còn đòi lấy vợ làm gì cơ chứ? Tôi điên tiết, muốn quát cho anh ta một trận. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh ta là chồng mình, tôi nín nhịn âm thầm chịu đựng.

***

Bảy tháng sau ngày cưới tôi vẫn phơi khăn sô thì nhà chồng tôi bắt đầu có biến. Bố mẹ chồng muốn đưa tôi đi khám bệnh, anh chị chồng thì khuyên nên đi thầy cúng, cô em chồng dè bỉu nghi ngờ khả năng làm mẹ của tôi, ai cũng vây lấy tôi như quay tơ nhện. Riêng chồng tôi thì ở lì trong buồng cầu khẩn ông cụ của anh ta.

Một hôm không chịu nổi không khí nghẹt thở nhà chồng nữa, tôi xin phép về nhà mẹ đẻ mấy ngày. Vừa về đến nhà tôi ôm chầm lấy mẹ tôi khóc nức nở, kể lể mọi chuyện bên nhà chồng. Sau một lúc đợi tôi bình tâm, mẹ tôi khuyên nên làm theo cách mà nhiều người phụ nữ đã làm, và thành công. Nghe xong tôi thấy yêm tâm hẳn, sáng hôm sau tươi tỉnh lên đường về nhà chồng.

Theo lời mẹ tôi thì phải để anh ta nhịn thật lâu chứ không phải trong bảy ngày hành kinh. Một con thú bị bỏ đói lâu ngày sẽ bạo liệt, hung hãn hơn gấp nhiều lần. Vậy là tôi nói dối chồng tháng này tôi có lâu hơn, đến nửa tháng. Anh ta vô cùng bực bội, thấp tha thấp thỏm. Đào trên ban thờ ông cụ héo quắt héo queo mà anh ta chưa hạ xuống. Trông bộ dạng nôn nóng của anh ta, tôi cười thầm trong bụng. Đúng ngày mẹ dặn, tôi chuẩn bị tươm tất đợi cho anh ta thỏa mãn cơn đói của mình, để xem anh ta còn khép nép trước ông cụ của anh ta được nữa hay không.

***

Đêm hôm ấy tôi để mình trần, chăn đắp nửa người lộ đôi vú hồng. Tôi nằm quay đầu vào tường, chân hơi co lên, một tay đưa ra say gáy vuốt gọn mái tóc, tư thế vô cùng duyên dáng, cong như một chữ S gợi cảm. Anh ta bước vào, vừa thấy hình dáng ấy của tôi liền ào tới, nhưng trước khi đưa tay lật tấm chăn anh ta không quên nhìn vào hình ông cụ. Biết anh ta cần chừ, tôi lấy chân khều chiếc nịt vú ren đỏ đang nằm chỏng chơ dưới chân giường.

“Phải che mắt ông cụ của anh lại.”

Không ngờ anh ta ngắm rất chuẩn, ném một lần mà trúng ngay, cả bàn đào khô lăn tung tóe trên nền đất. Chiếc nịt vú đã che được hẳn đôi mắt sáng quắc đó.

Anh ta nhìn chăm chú vào đôi vú tôi, đôi mắt mở to làm tôi kinh hãi, còn sáng hơn cả mắt ông cụ của anh ta. Anh ta nhào vào cắn một bên vú, cắn rất đau. Tôi những tưởng một đầu nhũ hoa đã rơi ra, đau tận xương tủy. Tôi đấm túi bụi vào đầu anh ta, bộ hàm dã thú không hề nhả ra, nghiến chặt như cái bẫy. Vừa đấm tôi vừa hét to.

“Đây là vú tôi…Ngực…Tim tôi…Không phải đào, không phải..Hiểu không hả?”

Tôi lấy chân đá vào bên dưới anh ta mới chịu buông. Tôi ôm bên ngực rướm máu, hằn sâu vết răng. Anh ta lấy tay ôm vào giữa hai đùi nơi vừa bị tôi lên gối. Mặt nhăn nhúm như mấy trái đào rơi vãi lăn lóc dưới gậm giường, xỉn màu, meo mốc.

“Anh xin lỗi.”

“Đồ ngu.”

“Tại ông cụ…”

“Dẹp ông cụ của anh đi…”

“Tối qua, ông cụ hiển linh…”

“Vú này là của tôi, của tôi.”

“Sau này con chúng mình bú một bên cũng được mà…”

“Anh điên rồi sao?”

Tôi kinh hãi ôm chặt hai bầu vú mình. Thì ra không phải anh ta đói ăn mà anh ta muốn cắn rời một bên vú tôi để làm vật tế cho ông cụ của anh ta.

“Tha lỗi cho anh, hãy nghĩ đến tương lai, nếu được cúng vật sống, ông cụ sẽ giúp chúng mình có con…”

Nước mắt giàn dụa, anh ta từ từ bước đến, nhắm một bên vú tôi đang ộc máu. Anh ta đã hóa dại.

Tôi chạy tới giật khung hình ông cụ đập vỡ tan thành, chân đạp lên hình, tay nhặt một mảnh kính nhọn nắm chặt.

“Anh mà tiến tới một bước tôi sẽ giết chết anh.”

Anh ta bàng hoàng nhìn hình ông cụ nhàu nát dưới chân tôi. Máu từ chân, từ tay, ngực tôi nhòe nhoẹt trên đôi mắt sáng. Anh ta quỵ từ từ, thở dốc, bò tới với tay nhặt hình ông cụ của anh ta không còn rõ hình hài gì. Anh ta gào khóc thảm thiết, tôi bất lực đứng nhìn. Tôi đã giết chết Totem của anh ta. Anh ta đưa tay lau máu, nhưng vẫn không nhìn thấy hình ảnh anh ta tìm, đôi mắt sáng đã chìm khuất, đã xám ngoét, đã nhuộm đỏ máu tôi. Anh ta co rút, quắt lại như trái đào khô.

Anh ta tắt thở, mắt vẫn mở trừng trừng.

***

Người ta đồn thổi tôi giết chồng. Đi đến đâu cũng có người hỏi tôi nguyên do, bắt tôi kể lại sự tình, rồi tự họ thêu dệt thêm nhiều chi tiết màu mè hoa lá.

Góa chồng cũng chẳng có gì đáng kể, nhưng bắt buộc phải kể thật là phiền phức. Tôi thuật lại mọi sự đúng trình tự, chẳng lẽ chỉ nói gọn một câu với thiên hạ: “Vì tôi muốn bảo vệ hòn đảo của mình”?

Ai sẽ tin tôi?

Dạ Yên

17/12/2015

Nguồn (damau.org)

CHIA SẺ
Bài viết trướcBÀI HỌC MỚI
Bài kếTản mạn văng mạng văn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here