Vài bài thơ của Leonard Cohen

0
328

Nguyễn Thị Hải Hà

Hôm qua tôi đọc hết quyển thơ Book of Longing của Leonard Cohen. Trong tập thơ này có nhiều bài ông đã phổ nhạc thành những bài hát nổi tiếng. Và có những bài ngắn có lẽ không được phổ biến. Tôi thích thơ của ông có lẽ vì nó đơn giản, thường khi ngắn, không dùng chữ khó, và thường khi có vần (rhyme). Có một thời gian ông sống trong tu viện Thiền, những năm này thơ ông có chất Thiền. Xin bạn đừng chất vấn tôi có chất Thiền là gì vì tôi không giải thích được. Tôi chỉ cảm thấy nó Thiền ở sự đơn giản của chữ, tính chất hư vô của cuộc đời, nỗi đau khổ của nhà thơ trước cuộc sống đầy sinh tử bệnh lão, đôi khi ông bày tỏ cái thèm muốn của dục tình bị giới hạn trong khuôn khổ tôn giáo, còn nhiều, tôi không thể nói hết.

Thousands

Out of the thousands
who are known,
or who want to be known
as poets,
maybe one or two
are genuine
and the rest are fakes,
hanging around the sacred precints
trying to look like the real thing.
Needless to say
I am one of the fakes
and this is my story.

Hằng ngàn

Trong hằng vạn người
mệnh danh là nhà thơ
có một hai người
thật sự
số còn lại đều là đồgiả
lượn lờ chung quanh chỗ thờ phượng
ráng làm cho giống thật
Chẳng cần nói nhiều
Tôi là một trong đám nhà thơ giả
Và đây là câu chuyện của tôi. 

 

The Beach at Kamini

The sailboats
the silver water
the crystals of salt
on her eyelashes
All the world
sudden and shining
the moment before G-d
turned you inward

Bờ biển Kamini

Thuyền buồm
trên sóng bạc
muối hạt
trên mi nàng
Trời đất
bỗng dưng sáng rực
giây phút Ch_a
khiến bạn đối diện với tâm hồn

 

Backyard

Sitting in the garden
With my daughter’s dogs
Looking at the oranges
And the sky above

Flowers with their shadows
Moving two by two
Listening to the traffic
Hearing something new

Then I start to struggle
With a feeble song
Which will overcome me
Many miles from home

Sân sau

Ngồi trong vườn
Với bầy chó của con tôi
nhìn màu cam
trên bầu trời

Bóng hoa
lung linh từng đôi
Lắng tai nghe tiếng ồn xe cộ
Thấy vài điều mới lạ

Rồi tôi loay hoay với
một bài hát yếu ớt
Bắt đầu lấn chiếm tôi
Một nơi cách xa nhà vạn dặm

 

Sorrows of the Elderly

The old are kind.
The young are hot.
Love may be blind.
Desire is not.

Nỗi buồn của người già

Người già nhân hậu
Người trẻ gợi tình
Tình yêu mù quáng
Đam mê thì không

 

Alone at Last

How bitter were
the Prozac pills
of the last
few hundred mornings

Rồi cũng cô đơn

Đắng làm sao
những viên Prozac
hàng trăm buổi sáng
vừa qua

 

Copy down on a sketch of Leonard Cohen

The road is too long
the sky is too vast
the wandering heart
is homeless at last

Tôi chép lại bài thơ trên một bức vẻ nghệch ngoạc của ông Cohen

Con đường quá dài
bầu trời quá rộng
Trái tim phiêu lưu
rồi cũng không nhà

 

The Flood

the flood it is gathering
Soon it will move
Across every valley
Against every roof
The body will drown
And the soul will break loose
I write all this down
But I don’t have the proof

– Sinai, 1973

Ngập lụt

Cơn lũ đang tích tụ
Rồi sẽ dâng tràn
Qua mọi thung lũng
Đến mọi nóc nhà
Người ta sẽ chết đuối
Linh hồn sẽ lang thang
Tôi chép lại tất cả mọi thứ
Nhưng tôi không có chứng cớ.

– Sinai 1973

(Nguồn  Blog  Chuyện bâng quơ )

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ Nguyên Lạc
Bài kếThơ Đặng Toản

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here