TỬU SẮC TÌNH

0
418

   (Bài 1)       

   

Nguyên Lạc 

Tếu Luận       

 

Xử thế nhược đại mộng

(Đời như giấc mộng lớn)

 

Cẩn báo : Đây chỉ là những góp nhặt mà tôi đã túm được từ nhân gian, chiên xào lại , thêm mắm, thêm muối rồi biến nó thành một món “không giống ai”, với chủ ý giúp vui mà thôi, chứ không có  văn chương thi phú gì c! Có gì sai sót, mong các bậc cao minh  và các tác giả tôi mượn thơ xin vui lòng bỏ quá cho! Trân trọng! NL

Dẫn nhập: Một hôm, tình cờ đọc được một bài thơ của ông Trần Hoài Thư, lòng tui bồi hồi quá mạng!

Bn đến thăm kéo ra chp nh
Ta l
a cây hng sai trái làm phông
B
i đi ta githm thiết quá chng
Nên v
n lá cành trang hoàng đti
Hãy nhìn đ
u ta mt vùng trng ph
Hãy nhìn tóc ta, si ngn si dài
Đã g
n hai năm bphế tóc tai
Đ
i thm quá ly ai mà “trang đim”?  

Trời! Sao thảm quá vậy ông bạn!

Xin phép cho tui tự sướng (selfie) một chút! Chẳng qua là lâu lắm rồi, tui và ổng cũng có chỗ quen biết!. Tui là học trò của tía vợ ổng, đã từng gặp, nhậu nhẹt và “bàn loạn” văn chương với nhau, khi chúng tui đến thăm ổng đang sống với chị Yến ở nhà bên vợ tại đường Phan Thanh Giản, Cần Thơ, trước 75! Thấy chưa, quen được với một ông “Well-known văn thi sĩ “

Nói giỡn chơi vậy thôi, chứ buồn chi ông Trần ơi! Như mộng, huyễn, bào, ảnh thôi!  Hãy cố gắng vui đi, hãy tự “thọt lét” mình đi để đời bớt thảm đôi chút! Dù “miệng cười…mà lệ rơi rơi”!

Hãy cười đi, mọi sự rồi sẽ qua thôi, đời vẫn sẽ êm đềm sau cơn bão nổi! Đây là một trong những lý do tui viết tếu luận  nầy, mong đóng góp vài nụ cười cho cuộc đời hình như buồn thảm lắm!

 

 

                   Thần Men

“Liquor” is the best medicine..”( Rượu là liều thuốc vạn năng )

 

Có người bạn nói với tôi rằng:

– Sao có quá nhiều người, khi bàn tới Rượu, Tình, hay dùng văn chương thi phú cao

xa quá, rắc rối quá! Nào là “Bồ đào mỹ tửu” nào là “Sắc bất ba đào”.v.v..Thôi ông hãy

dùm ơn  bàn về Rượu,Gái,Tình…của đời thường đi, để cho nó đơn giản, nhẹ nhàng

đi vào lòng “nhân dân”! Văn chương chữ nghĩa quá mà  làm chi ? Ông không nghe

người đời ngôn sao:

Văn chương chữ nghĩa bề bề

“Thần bà” ám ảnh cũng mê mẫn đời !

– Thần Bà mà ám ảnh thì ông nào mà hổng điên điên , khùng khùng hả ? Không

chết là may !

Trụ Vương vì thần bà Đác Kỷ, Ngô Vương vì thần bà Tây Thi, mà mất nước. Cha

con  Đổng Trác, Lữ Bố cũng vì thần bà Điêu Thuyền mà tiêu đời đó, nhớ không ?

– Thậm phải!  ” Được lời như mở tấm lòng”

Vậy nào, chúng ta bắt đầu “gầy sòng”!

Í mà khoan, cho tui xin túm lại ông Lý Bạch một lần nữa ( một lần… một lần cuối cùng

nầy… rồi thôi !…la.la.la !…) vì ông ta mần thơ ca tụng ông Thần Men tuyệt quá,  “trên

cả tuyệt vời”! Tôi chỉ bức bối ông về bài thơ khen “cò mồi” để lụm tiền mà thôi! Ông thi

sĩ này đã làm bài thơ đó để ca tụng “Thần Bà” Dương Quí Phi (Vân tưởng y  thường

hoa tưởng dung …) , được vua Đường thưởng cho cả ký vàng mà tui đã “lậm bàn”

ở bài Tửu Sắc trước. Túm lấy ông một lần nữa, xin thêm vài lời vàng tiếng ngọc

để ca tụng ông Thần Men. Nào!

Lý Bch

Tương Tiến Tửu

Quân bất kiến,
Hoàng hà chi thy
Thiên thượng lai,
bôn lưu đáo hi bt phc hi.

Hựu bất kiến,
Cao đường minh kính,
bi bch phát,
triêu như thanh ty m thành tuyết.

Nhân sinh đắc ý tu tận hoan,
Mạc sứ kim tôn không đối nguyệt.
Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng,
Thiên kim tán tận hoàn phục lai.
Phanh dương tể ngưu thả vi lạc,
Hội tu nhất ẩm tam bách bôi.

…..

Ngũ hoa mã,
Thiên kim cừu,
Hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu,
Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu.

 

Cùng uống rượu

Con sông Hòang lưng trời tuôn nước
Xuống biển rồi, có ngược lên đâu!
Nhà cao, gương xót mái đầu,
Sớm còn tơ biếc, tối hầu tuyết pha.

Vui cho đẫy, khi ta đắc ý
Dưới vầng trăng, đừng để chén không
Sinh ra, trời có chỗ dùng
Nghìn vàng tiêu hết, lại trông thấy về.

Chén đi đã, trâu, dê cứ giết
Ba trăm ly, phải hết một lần
Khâu, Sầm hai bác bạn thân,
Rượu kèo xin chớ ngại ngùng ngừng thôi!

…..

Áo cừu, ngựa gấm,để đâu?
Gọi con đem đổi vài bầu rượu ngon

Uống cho muôn thuở tan buồn!
(Ngô Tt T dch )

Bài ca trong bàn nhu.

You có biết?
Nước sông Hòang t tri rơi xung,
chy tuôn ra bin có quay v?

Di tái tê !
Đng trước gương thương thay tóc bc,
sáng đang xung chiu đt bóng đi luôn

Cõi trần ai, “trúng đài ” thì tới
Đừng ly không rượu dưới trăng vàng
Trời sinh ta tài mang khả dụng
“Vàng chịu chi, vàng thúng về cùng ”
Bê thui ánh lửa bập bùng ….
Dô ! dô! ….,
ta cụng …râm ran .. đất trời.

Này bạn vong niên !
Này chàng lãng tử !
Nào, nâng ly!
Nào, một tiếng : “dô!”

…..

Nhỏ ơi!, Áo quý!, ngựa xa!
Nhỏ mang ngay đổi cho ta ngàn vò !

Xã lòng … mình uống … đừng so!…
Đạp sầu vạn cổ về lò Thái hư.    ( laiquangnam dịch theo “ngôn ngữ giang hồ”)

Dô dô! :  ” một chăm em ơi, chiều nay một chăm  phần chăm…la la la!”

Bây  giờ tui xin nhờ các Ngài thi sĩ nhân dân ta vinh danh  rượu một lần nửa cho

phấn khởi. Nào mời !

Tn Đà

Cảnh đời gió gió mưa mưa

Buồn trông, ta phải say sưa đỡ buồn

Rượu say, thơ lại khơi nguồn

Nên thơ rượu cũng thêm ngon giọng tình

Rượu thơ mình lại với mình

Khi say quên cả cái hình phù du

Trăm năm thơ túi rượu vò

Nghìn năm thi sĩ, tửu đồ là ai?     (Thơ rượu)

Nguyễn Bính

Lòng đắng sá gì muôn hớp rượu

Mà không uống cạn mà không say

Lời thề buổi ấy cầu Tư Mã

Mà áo khinh cừu chưa ai may

…..

Kinh Kha giữa chợ sầu nghiêng chén

Ai kẻ dâng vàng, kẻ biếu tay?

Mơ gì ấp Tiết thiêu văn tự

Giày cỏ gươm cùn ta đi đây       (Hành phương Nam)

 

Bùi Giáng

Tình điên ấy ít nhiều em có thấy
Rất nhiều lần em có thấy có nghe
Có nghe nói rằng Trích Thiên thuở ấy
Có nghe rằng Phạm Thái thuở nào
Họ nốc rượu lu bù em có biết
Bởi vì sao mà tự diệt đời mình

Một tập thơ sầu ngâm sảng sảng
Vài nai rượu kếch ních tỳ ty
Chết về Tiên Bụt cho xong kiếp
Đù ỏa trần gian! sống mãi chi              (Tình điên ấy)

 

Yêu đời uống rượu sáng nay
Vừa nâng ly đã chớm say ngà ngà
Chớm chừng đã chợt bỏ ra
Đừng say mút chỉ rầy rà tít mây
Chơi mà mút chỉ đứt dây
Còn chi mà nói thang mây phiêu bồng…      (Uống rượu yêu đời)
Phạm Ngọc Lư

…Thôi để ta yên bên chén rượu

Uống say…thành bại cũng bằng thừa

Uống say…ném áo lên nóc quán

Hết nợ hết duyên vĩnh biệt dừa!…

 

Nguyn Hàn Chung

Không uống rượu vì anh thèm rượu

Không uống em vì anh nhớ em

Những kẻ lụy tình hay uống rượu

…Không uống em anh lại say mèm

Uống em uống rượu hay không uống…

Dành cái ly tàn cụng với em

 

Và của tui

Khoan khoan ngồi đó chớ đi

Bạn bè tri kỷ mấy khi sum vầy

Bà đâu ta bảo bà này

Chạy ra bờ ruộng lùa bầy vịt non

Ca-ri vịt, tiết canh ngon

Vài chai rượu rắn cho tròn đệ huynh

Thấy chưa , “gụ” tuyệt vời như vậy đó các bạn! Không có nó, chúng ta sẽ không thể nào

“trụ” được với cõi đời này ! Đó là chân lý “không thể nào chối cãi được”

Buồn : uống / vui : uống /thành công : uống / thất bại : uống /được tình : uống / thất

tình : uống/chia lìa : uống / sum hợp : uống / quan hôn tang tế  đều uống tất…Dô, dô,

dô…

Ông Thần Men xuất hiện khắp nơi, không cần ta đọc thần chú , chỉ cần nâng cái ly

lên là ổng  hiện ra ngay, như ông Thần Đèn trong “Nghìn lẻ một đêm”.  Bất cứ lúc nào ,

bất cứ ở đâu! Đôi khi ông còn vượt qua cả ông trời đó nhe!

Gió lay động nhánh mù u

Vặt  lông mổ bụng con cu chiên giòn

Cua rang muối, chả một đòn

Nếp than vài hũ …  trời còn thua ta

Thấy chưa, ông trời còn thua !

Như đã nói trên, quan hôn tang tế không thể nào không có rượu. Nhất là ngày “loan

phụng hòa minh” và đêm “động phòng hoa chúc”

Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm,

Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà say…

Lòng ta như chén rượu đầy,

Lời thề nhớ tấc dạ này, bạn ơi!

Với tục lệ Việt Nam cổ truyền thì lễ động phòng cần có: chỉ đỏ hoặc chỉ ngũ sắc gọi là

dây tơ hồng, đĩa muối với dăm lát gừng tươi, chai rượu Hồng Đào đính kèm một chiếc

chung. Chú rể buộc tơ hồng vào cổ tay nàng dâu và ngược lại. Rót đầy chung rượu,

chàng uống nửa, nàng uống nửa. Xong, cùng lấy gừng chấm muối mà nhai, đôi lứa vừa

hít hà, vừa dìu dặt ngâm nga:

Tay bưng đĩa muối chấm gừng,

Gừng cay, muối mặn, xin đừng bỏ nhau.

Tui xin “xía” vào đây một chút:

– Chỉ có uống rượu Hồng đào và ăn gừng chấm muối thôi sao?!

Chưa đủ ! Có thể bỏ nhau đấy ! Cần thêm nữa đấy nhé!

Rượu này rượu nghĩa rượu tình

Đôi ta cùng  uống… rồi chúng mình “muá lân”

Sau đó tình chắc sẽ thắm thiết thêm, và những ngày sau toàn là những ngày đầy

“huê mộng”

Muối ba năm muối đang còn mặn

Gừng chín tháng gừng hãy còn cay

Đôi ta tình nặng nghĩa dày

Dù có xa nhau đi nữa cũng… ba vạn chín nghìn ngày mới xa.

Thấy chưa! ba vạn chín nghìn ngày là trăm năm chứ còn gì nữa ? Trăm năm hạnh phúc

phải không?

Tinh vợ chồng duyên nồng thắm tiếp tục thăng hoa :

Rượu này rượu nghĩa rượu tình

Vài chai rượu rắn cho trọn tình đôi ta

Tôm càng cùng với thịt gà

Tôm thì em nướng gà thì xé phai

Chàng ơi chàng hãy lai rai

Phòng trong em đợi …”thượng đài” cùng em !

 

Lời đường mật nghe phát thèm

Rượu ngon thịt béo (đã hết)…tòm tem thi tòm !

– Cục cưng của anh ơi! Hi hi !

Hạnh phúc quá phải không các bạn!

Bravo rượu!  Rượu là liều thuốc vạn năng !

 

***

Nhưng Rượu cần phải có “Mồi” để đưa cay, vi cặp Rượu/ Mồi “không bao giờ ngăn cách

đâu anh” . Nhờ nó ta mới dễ  “phê”, mới dễ “đưa em vào mộng”, mới cười (và khóc nữa)

thoải mái. Mới dễ làm ta hứng chí đi tìm đến cái Tình, tìm đến “Động Hoa Vàng” phải

không ?

Cái tình là cái chi chi

Dù chi chi cũng chi chi với tình          (Nguyễn Công Trứ)

 

Mồi là đám mây (vân cẩu) nhờ đó ông Thần Men mới có phương tiện đằng vân , ngao

du năm châu bốn bễ , hú gọi Tề Thiên quậy phá Thiên Đình, rượt ông Ngọc Hoàng chạy

sốt vó.

Đất say đất cũng lăn quay,

Trời say mặt cũng đỏ gay, ai cười? ( Tản Đà)

Xâm nhập Động Đào, “thọt lét” Thần Bà ( Thần Tình Yêu: Venus ) khúc khích hân hoan

Đôi gò Bồng đảo sương còn ngậm,

Một lạch Đào nguyên nước chửa thông.     (Hồ Xuân Hương)

Tui sẽ “lậm bàn” thêm về Mồi (cầy, rắn, rùa, chim, chuột…và những con tương cận)

rồi đến chữ Tình thân thiết mến yêu !

Trước khi nhập trận, tui xin chiêu đãi thêm cho các bạn vài chuyện thọt lét đầy “ấn

tượng”để các bạn phấn khởi chơi !

1/ Vừa xong bữa nhậu với bạn bè, anh bợm  ngất ngư đi về nhà.

Để vợ không đoán được  mình uống xỉn quá mức, anh ta quyết định đi thẳng

vào phòng và ngồi đọc sách, hy vọng… hiền thê trông thấy sẽ nghĩ là mình tỉnh táo.

Vài phút sau, cô vợ vào và gằn giọng hỏi:

– Ông đang làm cái gì vậy?

– Đọc sách chớ làm gì!

Vợ thét lên:

-Đồ điên! Đóng vali lại rồi đi ngủ đi!

2/ Ba người đàn ông say rượu dìu nhau về nhà. Đến trước cửa một căn nhà, một gã

đập vào cửa và hét lên:

– Ông Tư ở đây phải không ?

– Phải.

– Bà… bà là ai ?

– Tôi là vợ ông Tư.

– Vậy bà làm ơn ra xem ai là ông Tư, đưa ổng vô nhà để mấy người kia còn về nhà

nữa chứ!

3/ Trên diễn đàn, giáo sư thuyết trình về tác hại của rượu:

Các anh nên nhớ, rượu là nguyên nhân dẫn đến sự chia lìa của biết bao nhiêu cặp

vợ chồng…

 Một thanh niên đứng lên hỏi:

Xin lỗi giáo sư! Xin giáo sư cho biết cần phải uống bao nhiêu rượu để có thể có được

sự chia lìa này ?     (Phiếm-Song Thao}

Bao nhiêu là đủ? Bao nhiêu là ngà ngà?  (Thứ nhất là rượu ngà ngà / Thứ nhi là lúc

từ xa mới về!)  Ông bạn Vũ Thế Thành viết trên trang Blog của ông:

“Ung rượu điu đ, ung chút chút mi có li, các nhà khoa hc khuyên thế. OK, chút

chút là bao nhiêu? Cái này thì khoa hc bt đng, người nói 50 ml, người bo 70 ml.

Nhưng da trên cơ snào đtính toán ra 50 hay 70? My ng nín khe. Các nhà

khoa hc (rt ttế) Mayo Clinic, mt cơ sphi li nhun nghiên cu và điu tr

ni tiếng M, đưa ra con s148 ml, c2/3 x(quy đi hơi ăn gian tí). Đó là con s

ln nht mà tôi lc li được. Cái đu ca các nhà khoa hc thường rt hà tin, không

thkì kèo thêm được na.

Mà thú thit, tôi cũng không biết Mayo Clinic tính toán thế nào li ra con số đó.

Đây là đang nói vrượu vang, 13 – 14 đcn, chkhông phi rượu đế, Mao Đài,

Vodka, Chivas,.. đâu nghe my ông thn!

Sau cùng, tôi mun dn li ca David Crabb, giáo sư đi hc Y khoa Indiana

(Indianapolis), rượu vang đchtt cho nhng người cao tui, có nguy cơ bbnh

tim mch cao. Còn thanh niên, rượu có thlàm hbị đụng xe trước khi b…tim

mch. Các bn trnên lưu ý điu này”. (Vũ Thế Thành)

Rượu ngon, không hẳn chỉ vì hương vị, dẫu rằng hương vị là thứ quan trọng lắm.

Nhưng nó chỉ ngon trọn vẹn, khi uống cùng một người phù hợp, ở một nơi phù hợp.

Đừng ồn ào, hãy uống thật chậm. Rượu là thứ để say, nhưng hãy say thật ngọt

ngào. Tình là thứ để “điên” nhưng hãy điên thật êm ái!.

 

Nguyên Lạc                                                                                  (Còn tiếp)

………………………………………………………………………………………………………………………………

Nguồn:  Phanxipăng, Song Thao,Vũ Thế Thành, Lại Quảng Nam, Facebook

________________________________________________________________________

 

 

 

 

 

 

 

(Bài 2)

TỬU SẮC TÌNH

Tếu Luận

Xử thế nhược đại mộng

(Đời như giấc mộng lớn)

 

Cẩn báo : Đây chỉ là những góp nhặt mà tôi đã túm được từ nhân gian, chiên xào lại , thêm mắm, thêm muối rồi biến nó thành một món “không giống ai”, với chủ ý giúp vui mà thôi, chứ không có  văn chương thi phú gì c! Có gì sai sót, mong các bậc cao minh  và các tác giả tôi mượn thơ xin vui lòng bỏ quá cho! Trân trọng! NL

 

 

               Bàn về chữ Tình       

       

Chữ tình là chữ chi chi,

Dẫu chi chi cũng chi chi với tình.

Sầu ai lấp cả vòm trời,

Biết chăng chăng biết hỡi người tình chung ?   (Nguyễn Công Trứ)

 

Nhớ nhung thể niệm như hầu

Nhớ màu nước chảy nhớ màu mây bay

Nhớ năm ngắn nhớ ngày dài

Nhớ xuân tươi tốt phôi thai thu già

Hôm qua nhớ mãi hôm qua

Người yêu bỗng tới thăm ta một mình

Tạc thù chén rượu chênh vênh

Ta điên đảo thét người thênh thang cười   (Nhớ một mình -Bùi Giáng)

 

âm âm /vật vật /lỡ làng

dương dương /cụ cụ quy hàng /tình chung     (Nguyễn Hàn Chung)

 

Tổ tiên loài người là ông Adam và bà Eva. Hai người sống trong Vườn Địa đàng đầy hoa

thơm cỏ lạ, trái cây mơn mởn… Suốt ngày họ chẳng biết làm gì ngoài đùa giỡn với nhau

như hai người bạn,  không biết e thẹn  gì cả, vì lúc đó chưa có “Tinh”.

Một hôm, con rắn đã xúi (dại) “cô” Eva ăn trái táo chín mọng. Như ta đã biết, trái cây chín

mọng sẽ lên men thành rượu. Do men rượu, má “cô” hồng lên, hơi thở mê loạn, tim

đập nhanh thêm! Cảm thấy một điều gì mới lạ đang rần lên trong cơ thể,  Eva chịu hết nổi,

lính quính chạy tìm “anh” Adam, lả lơi mời mọc Adam ăn trái táo chín mọng lên men.

Eva chuốc rượu cho Adam ngà ngà,”phê” giống như mình,  rồi hướng dẫn anh ta :”Làm

như vầy… Không phải! Như vầy nè! Đúng rồi. Giỏi lắm!”. Ngay sau đó, “cô Eva” thành

“bà Eva”. Và từ đó ông bà Adam-Eva biết tù tì hùng hục để đẻ ra loài người. Nhân loại

xuất hiện!

Kinh Thánh chép thiếu đoạn này, hay vì tam sao thất bổn?

Đấy, nhờ rượu mà Tình đã xuất hiện như thế!

Thơ rằng:

Chén tình là chén say sưa,

Nón tình em đội nắng mưa trên đầu.

Lược tình em chải trên đầu,

Gương tình soi mặt làu làu sáng trong.

Nhờ rượu  ta mới  “phê”, mới cười (và khóc nữa) thoải mái. Mới dễ làm ta hứng chí đi tìm đến

cái Tình , tìm đến “Động Hoa Vàng” , xâm nhập “Động Đào”, thọt lét Thần Bà (Thần Tình

Yêu : Venus ) khúc khích hân hoan!.

Rượu  ngon nhất có lẽ là khi uống  cùng với người tình, người mình trìu mến . Khi đó, ta có

thể để rượu làm mình say!

ợu vang được rót ra ly, óng ả như màu hồng ngọc và thơm ngát mùi nho chín lên men. Bạn

cụng ly với nàng, rồi trìu mến nhìn những ngón tay thon nhỏ của nàng cầm ly rượu đong đưa

trước mặt. Bạn sẽ thấy nàng đẹp hẳn lên, cặp mắt nàng như lóng lánh tình tứ hơn, đôi môi nàng chín mọng hơn, và gò má nàng, phản ánh màu rượu đỏ, dường như cũng hồng hơn. Bạn sẽ nhận ra câu thơ Thôi Hộ là hay tuyệt: “nhân diện đào hoa tương ánh hồng”. (Lê Văn)

Thơ rằng:

Khứ niên kim nhật thử môn trung,

Nhân diện đào hoa tương ánh hồng.

Nhân diện bất tri hà xứ khứ,

Đào hoa y cựu tiếu  đông phong*.

Dịch nghĩa

Cửa đây năm ngoái cũng ngày này,

Má phấn, hoa đào ửng đỏ hây.

Má phấn giờ đâu, đâu vắng tá,

Hoa đào còn bỡn gió xuân đây. (Tản Đà)

*Đông phong: Gió từ phương đông thổi tới, nghĩa là gió đại dương, một làn gió mang hơi mát.

Với người Tàu, đó là gió mùa xuân.(Laiquangnam)

Chuyện rằng: Thôi Hộ, nhân tiết thanh minh, một mình đi chơi về phía nam Đô thành. Thấy

một ấp trại chung quanh đầy hoa đào, Thôi Hộ gõ cửa xin nước uống. Một người con gái mở

cổng, hỏi tên họ, rồi bưng nước đến dâng chàng . Người con gái sắc đẹp đậm đà, duyên dáng.

Đôi mắt nhìn nhau, lòng đầy tình ý!

Năm sau, cũng vào tiết thanh minh, Thôi Hộ trở lại tìm người cũ,  thấy cửa đóng then cài,

mới đề lên cánh cửa bên trái bài thơ trên, rồi bỏ đi. Người con gái xem bài thơ, nhớ thương

rồi ốm chết. Thôi Hộ chợt trở lại ấp trại hoa đào, nghe tiếng kêu than bèn chạy vào, vội ôm

thây nàng mà khóc. Người con gái bỗng hồi tỉnh, rồi sống lại. Ông bố bèn đem cô gái gả cho

Thôi Hộ.

Cũng từ điển tích này, người ta thường ví mặt người con gái đẹp với hoa đào.

(Tình sử- Phùng Mộng Long)

Rượu càng ủ càng say, tình càng thấm càng nồng!

Đừng ồn ào, hãy uống thật chậm!

Rượu là thứ để say, nhưng hãy say thật ngọt ngào. Tình là thứ để “điên” nhưng hãy điên thật

êm ái.

Có hai điều bạn chẳng bao giờ giấu được trong đời: Say rượu và đang yêu. Má bạn hồng, hơi

thở mê loạn, tim bạn đập nhanh và tay bạn nóng.

Nếu say, hãy chọn nơi đủ bình yên để uống. Nếu yêu, hãy chọn người đáng để bạn say…

Ôi Rượu,Tình!

 

Trăng của nhà ai trăng một phương

Nơi đây rượu đắng mưa đêm trường

Ờ đêm tháng sáu mười hai nhỉ

Tố của Hoàng ơi hỡi nhớ thương…

 

…Say đi em, say đi em

Say cho lơi lả ánh đèn

Cho cung bậc ngả nghiêng điên rồ xác thịt

Rượu, rượu nữa, và quên, quên hết

Ta quá say rồi

Sắc ngã màu trôi…

 

Em ơi lửa tắt bình khô rượu

Ðời vắng em rồi say với ai!         (Vũ Hoàng Chương)

 

Tình yêu

Con chim thì ta biết nó bay, con cá thì ta biết nó lội, nhưng tình yêu thì ta không biết nó sao!

Chỉ một điều ta biết chắc là khi yêu, ta không thể giấu được người đời!

Xin mời các bạn lắng nghe ông Nguyễn Bảo Sinh (thi sĩ nổi tiếng với hai câu thơ: Nếu không

hiểu rõ con cu/ Đọc vạn quyển sách cũng ngu như bò!) bàn về tình yêu.

Ta không thể định nghĩa được tình yêu ! Khi đang yêu, hin nhiên ta biết mình đang yêu,

nhưng nếu ai hi ta yêu là gì, thì ta không thhiu được:

Yêu là nhít tưởng nhiu

Yêu là chng hiu mình yêu cái gì

Yêu nhau đâu bi hàng mi

Đm say đâu phi chvì đôi môi

Yêu là yêu …Biết thế thôi!                         

Yêu là đo, đo ngây thơ. Chúng ta hãy đi vào ngôi đn tình ái như đa trthơ, mi bước đi là

mt bước đến, vì thân ththường minh triết hơn lý trí. Khi thân thtự đồng nht vi lý trí, ta s

ngộ được tình yêu, ngộ được trong dâm có tình, trong tình có dâm.

Tình mà không dâm là hư vô:

Chàng bo yêu bi tâm hn

Em thay gii tính chàng còn yêu không?           (Nguyễn Bảo Sinh)

Hay giống như lời lão thầy bùa đã  nói với Lương Mập:  “Cậu lầm rồi. Nếu cô ta không có cái đó,

cậu có thương không?” trong truyện Mảnh Đất Nhiều Âm Binh của Lâm Chương mà tôi đã

kể cho bạn nghe ở bài trước.

Mt trong yếu tố đầu tiên đnh nghĩa tình yêu, ta cn phi hiu vtình dc. Nhà thơ Huyn Thi

đã viết bn câu thơ đnói lên suyên nguyên ca dâm và tình:

Khi mê tình chỉ là tình

Ngộ ra mới biết trong tình có dâm!  

Khi mê dâm chỉ là dâm

Ngộ ra mới biết trong dâm có tình  (Nguyễn Bảo Sinh)

 

Thấy chưa Dâm / Tình!

Nước láng linh chảy ra Vàm Cú

Thấy em chèo cặp vú muốn hun

 

Vũng nước trong con cá lòng tòng bơi lội

Vắng  bậu rồi tội  lắm người ơi

Chẳng thà không gặp thì thôi

Gặp nhau bóp ấy… một đời  nhớ thương

 

Tình của thầy đồ Phủ Vĩnh Tường:

Số là quan phủ Vĩnh Tường mời được một anh đồ còn trẻ, nhưng rất giỏi chữ, về dạy học cho

đám sĩ tử trong phủ. Quan phủ có cô con gái tuổi đôi chín, nổi tiếng  ứng đáp trôi chảy, xuất

khẩu thành thơ và sắc nước hương trời!.

Một hôm, buổi chiều hết giờ dạy học, thầy đồ đi tản bộ ra trước ao sen. Cũng là lúc cô tiểu thư

con quan đang lội hái hoa sen dưới ao, tay vén váy cao cho khỏi ướt (Thuở xưa, trước thời vua

Minh Mạng, các cô gái mặc váy) Có lẽ mãi say sưa ngắm hoa, cô  đứng lặng yên, khiến dưới đáy

nước tỏa hiện nguyên hình  cái sự đời cô. Anh đồ trẻ trông thấy, tức cảnh sinh tình, liền ngâm

hai câu  thơ:

“Xuân tiền lạn mạn hoa sinh sắc

Thủy diện đa ba bạng thổ thần”(*)

(*) “Trước gió phất phơ hoa nẩy sắc  / Một dòng thấp thoáng hến thè môi”

Cô tiểu thư nghe tiếng ngâm thơ vội nhìn lên,  bắt gặp anh đồ đang nhìn hình mình dưới đáy

nước. Cô đỏ mặt, tức tốc chạy vào khuê phòng.

Vài hôm sau, cô nàng trao cho anh đồ trẻ bài thơ như thế này:

Thầy Đồ là người tài bộ

Quảy cầm thư sang giáo thọ Phủ Vĩnh Tường

Trước nha môn thiết lập học đường

Dạy dăm đứa chi, hồ, giả, dã

Nhân lúc thầy đồ nhàn hạ

Ra hồ sen xem ả hái hoa

Ả hớ hênh ả để  lộ đồ ra

Đồ trông thấy đồ ngâm nga tức khắc:

“Xuân tiền lạn mạn hoa sinh sắc

Thủy diện đa ba bạng thổ thần”

Đồ ngâm xong đồ đứng tần ngần

Đồ nọ tưởng đồ kia thêm thắc mắc

Đêm năm canh đồ nằm khôn nhắp

Những mơ màng đồ nọ tưởng đồ kia

Đồ ơi, gặp gỡ làm chi?

 

Đồ ơi, tình ơi, gặp gỡ làm chi, để ta nhớ nhớ, thương thương suốt đời!

Nguyên Lạc                                                                                                      (Còn tiếp)

……………………………………………………………………………………………………………….

Tham khảo:  Lê Văn, Laiquangnam, Phạm Thành Châu, Vũ Thế Thành, Huyền Li,

Nguyễn Bảo Sinh, Facebook.

 

CHIA SẺ
Bài viết trướcTHƠ NGUYỄN THANH BÌNH
Bài kếThơ Hiền Mây

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here