THẢNG THỐT HỘI AN..

0
145

 Tuệ Lãng

Hôm rồi đi ăn bún chả cá Đà Nẵng ở đường Lê Hồng Phong, vừa dắt xe tới bắt gặp ngay một giọng Bắc bảo dắt xe vào trong kia (để giữ) đã khiến mình chột dạ. Về Hội An, loanh quanh vài chỗ, thấy loáng thoáng giọng bắc đã ngờ ngợ… Tối ngồi chơi với họ Phùng còn biết thêm hiện một số nhà cổ Hội An được dân Bắc hà lắm tiền vào mua và nắm giữ quyền tự quản…

Hôm trước ngồi giữa Saigon với một cô học trò là phóng viên, bất giác hỏi Hội An bây chứ ra răng, thì được nghe một giọng chán chường: Hội An giờ thay đổi lắm thầy. Thay đổi hiển nhiên rồi, khi mà làn sóng du lịch phát triển đem theo những nền văn hóa khác, với những đồng tiền mạnh bạo hơn thì nó phải vậy. Nhưng mình chỉ nghĩ chung chung là Hội An phải thay đổi thôi, không thể khác, những thay đổi hiển nhiên khi hội nhập và đô thị hóa mạnh mẽ…. Còn phố Hội vẫn nguyên đó, trầm lắng với những mắt cửa mở to đón khách một cách trìu mến. Còn đó, một Hội An an nhiên như những nốt nhạc boston rải đều trên nhiều con phố hẹp đầy vẻ đẹp quá vãng. Còn đó, một dòng sông Hoài êm đềm chảy về biển mỗi ngày để khi trở về ta như sống lại một hoài cảm tươi đẹp đã qua. Còn đó những người con phố Hội giàu tình nghĩa và trầm ấm một giọng dễ nghe…

Bao nhiêu năm rồi, cứ hằng năm, trong khi lòng đã thừa thải sự ồn ào và phù phiếm, mình đã luôn quay lại Hội An, để uống một ly cafe đen, ngồi bên một con phố, và nghe người Hội An nói, để lấp đầy lại sự yêu mến trầm lặng, thay bỏ đi cái hư ảo, phù phiếm vốn đầy trong lòng của một kẻ du canh du cư giữa phố…

Nhưng Hội An giờ đã không còn như vậy. Chiều ngồi trên bờ đá trước Quảng trường Trung tâm nhìn qua bên kia. An Hội không còn một bóng cây vườn, chỉ thấy dãy phố giả cổ xô nghiêng trong trời chiều một cách trơ trụi. Đám cỏ trên đất bồi ùn lên giữa dòng chảy. Nước sông rút đi để trơ lại đám rác xộc lên chút mùi phố thị quen thuộc. An Hội của ngày xưa đã không còn. Phố Hội nhìn quanh đã tràn ngập người, người với người chen chúc lô nhô khi trời đã chang vạng….

Hội An đã biến đổi, và chắc sẽ biến đổi với một gia tốc lớn khi mà chủ nhân của nhà cổ, của một số con phố cổ giờ là của người khác. Linh hồn của những con phố phải là của người Hội An, những con người đã lặng lẽ nâng niu và mến yêu gìn giữ mỗi ngày qua mấy trăm năm chiến tranh. Hội An không thể thay đi những dòng máu của những kẻ khác… Khi mà phố cổ, nhà cổ bị “rút ruột” văn hóa, Hôi An se bị rơi vào trạng thái đứt gãy văn hóa và hiển nhiên Hội An sẽ bị biến dạng hoàn toàn….

Thật bi hài khi ta ngồi ở phố cổ Hà Nội ăn bún đậu mắm tôm của người miền Tây chế biến. Và cũng vậy, sẽ rất nhiều cay đắng khi ta về phố Hội, ngồi ăn cao lầu, bánh tráng đập lại phải nghe những giọng lanh canh của xứ Bắc vừa dọn món vừa thu tiền ? Hội An lúc ấy sẽ mất đi ngay trong lòng ta ?

(Viết nhân ngày hoàn thành một kịch bản lễ hội Hội An)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here