Tạp văn Phan Nguyễn Châu Uyên

0
355

NIỀM TIN

 

Chị Gái không tin mình mất nhiều đến thế ! Chị đã mất tất cả, chỉ còn tấm thân trơ trụi, của cha mẹ sinh thành. Cái mất lớn lao nhất, đáng sợ nhất đối với chị là niềm tin. Chị như chim sợ cây cong, mũi tên oan nghiệt cắm vào lòng chị, suýt chết. Chúa cũng đã bỏ chị, Phật cũng ngoảnh mặt làm ngơ, khi chị đau khổ cùng tận. Người đàn ông duy nhất của chị, niềm tự hào và hy vọng của chị, đã phản bội chị.
Đàn ông muôn đời mềm lòng vì giọt nước mắt đàn bà. Nhưng phản ứng ngược lại với những lời cay nghiệt. Sự sở hữu bàng bạc trong cuộc sống, kể cả tình yêu. Nhưng chị không khóc, chị nuốt vào trong lòng, nên chẳng ai hay.
Thời ấu thơ, chị chẳng có gì ngoài sự mê muội. Mỗi lời của anh là kinh, là lời vàng ngọc. Một ngày nào đó, anh sẽ đưa chị ngao du sông dài, biển rộng. Miền đất bồng lai tiên cảnh, chỉ tràn ngập tình thương, không hận thù, không đau khổ.
Thời lầm than, khốn khó, không ai nghĩ đến riêng tư. Lúc yên bình sinh ra cằn cựa, so đo, đố kỵ. Chị nhớ về mùa bão lũ năm nào trên quê hương chị. Dòng nước dữ tợn cuốn phăng cây cối, hoa màu, đàn gà, con trâu và cha mẹ chị. Nhưng phù sa đượm nồng cánh đồng lúa mới, hoa trái trĩu cành.
Đời nông dân của chị, chỉ ngày ba bữa. Nghèo dần trên mảnh ruộng, ngày càng cằn cỗi, bạc màu. Những lời hoa bướm của anh năm nào, khô dần, chết lịm theo năm tháng.
Ước mơ bao giờ cũng đem lại cay đắng, khi không hiện thực. Xoáy ngược vào trong lòng, nỗi thất vọng, mất phương hướng. Để rồi lạc dần vào chốn u mê. Bộc phát trong chị, không phải nỗi chán chường, niềm u uẩn. Mà chỉ có ê chề, khinh thường và thầm lặng.
Cuộc sống đã giúp chị không còn hoang tưởng như xưa. Lời nói của anh, chỉ còn là sự giả dối trong chị. Nếu có một lần lặp lại, chị sẽ không bao giờ tin nữa, sự huyễn hoặc từ anh.

PNCU

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here