Tạp văn Nguyễn Tấn Cứ

0
185

Khi bạn nằm im thật im để nghe hiểu về tiếng vang của dòng sông . Khi bạn không mơ ước một điều gì để có thể biết rằng có một thứ gì đó đang tồn tại còn hơn cả giấc mơ .Một thứ gì đó mà bạn đang thụ hưởng. Một cái gì đó mà không một ai có thể cảm nhận được.

Ngoài bạn ra không còn ai – không còn một chút ràng buộc nào của thế giới đạo đức . Cũng không có một tí chút khái niệm đạo hạnh nào đang rung chuông cảnh giới . Mọi ngôn ngữ đều trở nên bất minh khi bóng tối đang trở thành ánh sáng .

Tình yêu đôi khi hay một cách trực thường người ta thường hay xác quyết rằng chỉ có ..tay trong tay mới là hạnh phúc . Họ không bao giờ nghĩ rằng sự hạnh ngộ ban sơ mới là điều an lạc . Họ không bao giờ nghĩ rằng lứa đôi nhiều khi chỉ tạo nên những căn nhà bóng mây chỉ là một mái hiên của bóng râm ảo ảnh.

Nhiều khi người ta biết thế giới nầy là giả tạm . Chỉ là một giấc mơ trong một giấc ngủ dài . Nhiều khi con người ta thức chỉ để làm một việc duy nhất là tỉnh mộng để biết rằng mình đang sống và chiến đấu tuyệt vọng cho một nỗi buồn .

Nhiều khi vui để biết chắc mình đang sống không thua một ai . Nhiều khi khóc để đau khổ biết rằng mình cũng bi ai tan nát không thua bất cứ thân phận nào . Nhiều khi định mệnh không chừa một ai khi thượng đế cũng không thể định đoạt được chủng lượng món quà mà mình ban phát .

Thì thôi hãy yêu nhau nếu như còn thấy mình yêu nhau được . Thì thôi hãy cứ ôm hôn nhau rồi cay đắng chia tay nhau nếu đã biết duyên phận đời nhau không còn là dây leo hạnh phúc . Thì thôi em trái đất nầy cũng không còn chổ để chất chứa những quả hạnh mà chúng ta đã đành đoạn bứt đi để gieo nên những mùa màng an lạc …

CHIA SẺ
Bài viết trướcĐÒ DỌC ĐÒ NGANG
Bài kếThơ Nguyễn Văn Gia

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here