Những vần thơ “tuyệt cú mèo “

0
392

          

 

Tranh Đinh Trường Chinh

Tạp văn  : Nguyên Lạc

 

Sáng nầy trời cóng lạnh! Bầu trời màu chì!. Lòng bỗng bâng khuâng quá mạng!

Nhớ bạn , nhớ…(chết cũng không “khai báo”!). Lục lại trong trí nhớ những vần thơ văn

tuyệt hảo chia sẻ cùng các bạn hiền! Nào mời!

 

Đêm cuối năm riêng một ngọn đèn

Riêng mình tâm thức động trầm hoa

Tìm trong cõi vắng hoa đèn cũ

Mờ tỏ một thời Xuân đã qua!

 

Thời gian đọng lại trên mái bạc

Quanh quẩn đi tìm, ta với ta

Cố quận mưa Xuân vương vương lệ

Thôi nhé, một thời Xuân đã qua!

 

Tuyệt! Phải không bạn?!

Không nhớ tác giả là ai, mong các thi nhân cho biết? Có người nói là của Tố Hữu!.

Nếu vậy thì cũng tốt, cuối đời đã trở lại làm người!  (*)

 

Và:

Lịch sử cũng vô tình thế đó

Người qua sông không nhớ con đò

(Trần Hoài Thư)

 

Hôm nay thiên hạ ăn mừng

Hôm nay tôi cũng tiệc tùng mình ên

Ăn mừng một tuổi cộng thêm

Trừ đi mấy gánh oan khiên nợ nần

Chiếc xe vẫn chạy chưa ngừng

Đôi chân vẫn lết chưa dừng cuộc chơi

Đôi khi buồn quá lệ rơi

Làm như con nít khóc đòi đoạn cơn…

Cám ơn mình còn với tôi

Để tôi còn biết rằng đời dấu yêu

(Trần Hoài Thư) (**)

 

Buồn ông bạn tôi ơi, nhớ cái thời mơ mộng “lấp biển vá trời” của tuổi trẻ!

 

Và đây :    Nguyễn Hàn Chung

 

Không ai

tránh được lò thiêu

Đàn ông cháy sém

những chiều khác nhau

 

Người cháy chậm

kẻ cháy mau

Cháy tang thương

những mái đầu bạc phơ

 

Khi vừa cháy đến

bài thơ

Tôi lanh tay giựt

mấy tờ vừa lem

(Đàn bà Nguyễn Hàn Chung)

 

Sao, phê chưa bạn?

Và tiếp theo là ông thi sĩ tôi biết tên những chưa biết mặt!

 

Cùng chung một chuyến đò ngang

Kẻ thì sang bến người đang trở về

Lái đò lái mãi thành mê

Sang về chẳng biết mình về hay sang   

(Nguyễn Bảo Sinh)

 

Cuối cùng  đây,  “trên cả tuyệt vời”!

..”Nghĩ cho cùng, trên đời nầy tưởng là chia tay mà vẫn là gặp gỡ, và tưởng là gặp gỡ đôi khi đã là chia tay!. Con người giống như những hạt bụi, bay tán loạn giữa bầu trời và tình cờ gặp nhau. rồi những con giông bất ngờ ập đến bắn tung ra, những hạt bụi lại rời nhau, bay về những phương hướng khác. Những hạt bụi có còn gặp nhau không, hay mãi mãi không bao giờ tái hợp? Nào ai biết! (Nguyễn Xuân Hoàng)

Và cũng miễn bàn luôn!

***

Trở lại ra sân, đốt thêm điếu thuốc, chiêu một hớp trà nóng, rít một hơi “thảo tương tư”, khà một tiếng! Cảm ơn, cảm ơn các thi văn nhân cho tui có được những giây phút tuyệt vời nầy! Thấy sáng nay lạnh, nhưng không còn buồn! La la !

Nguyên Lạc

Garland

TX 01/2017

 

_________________________________________________________________________________

(*) http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=5404

(**) https://tranhoaithux.wordpress.com/

 

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ Đỗ Duy Ngọc
Bài kếThơ Luân Hoán

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here