NGHE THƠ HẬU HẠI ĐIỆN

0
376

Tạp Văn của Thanh Xuân

Lúc rảnh là tôi hay đi nhởi với mấy bác già rảnh. Không phải ngang hàng phải lứa nên tôi chỉ được phép ngồi hóng hớt chớ không dễ chi được nhập băng, lâu lâu có ý chi đó cũng phải thập thò rồi mới nói. Thường thì tôi khen mấy bác hào hoa phong nhĩ, tuy có tóc bạc lơ phơ nhưng vẫn còn duyên dáng chán. Có khi nâng mấy bác lên ngọn tre rồi âm thầm đứng dậy đi liền chớ mấy bác hiểu ra, biết tôi cà khịa có mà ăn đòn hội đồng xa luân chiến

Sống lành mạnh, không biết trước đây mần nghề chi nhưng về già mấy bác rất thong dong. Sáng đi biển, chiều tiển vài ba chai, cuối tháng lại rủ nhau đi nhận tiền tài trợ hay lương lậu chi đó, hưu trí chắc

Mấy bác cũng thích sáng tác thơ, sản xuất được bài mô là đem ra hát cho nhau nghe, cười ha hả sung sướng lắm, rãnh quá mà thời gian thì nhiều nên quỡn chơi, nghe là cười hở bụng.

Một hôm có bác hỏi tôi nè chú có biết thơ tình hại hậu điện không? Tôi hỏi loại thơ ni là cái chi chi nghe lạ quá, bác già rụng răng mắng ” Đồ ngu ! Là thơ hậu hiện đại” Tôi lắc đầu, không hiểu ” Là loại thơ hay hơn, to hơn, mới rợi hơn, ẩm ướt, mướt mát, mềm mại hơn, hoành tráng hơn. Thơ hậu hiện đại sáng hơn điện cao áp, lung linh hơn đêm Nô en. Người đọc không phải ai cũng hiểu. Mà hiểu được chết liền. Dốt rứa mi !”

“HĐH Hàn Giang Clup” ra đời, có đóng góp ý kiến của tôi, thật là vinh dự

Cuối năm, dịp Nô en mấy bác tổng kết clup HDH của mình. Khách mời là một số anh bạn xe ôm khác nữa. Bữa tiệc đơn sơ với cóc ổi và mấy lon đậu phụng nấu, vài chục bia, vậy mà vui

Mấy bác đem thơ ra đọc, xe ôm, xe thồ cuời bò lăn. Riêng tôi nuốt cười vô bụng vì là khách mời danh dự, thường xuyên.
Không tiện chia sẽ với mọi người những bài thơ mấy bác mần, sợ giựt mình. Đại khái như thế này

Chó nhà anh mới đẻ
bốn con
có con đen con trắng con nâu
Con to con nhỏ
Nhưng anh thích con vàng
Vì nó giống em
..

Một ông ngoại đạo góp ý cần phải có một lực lượng fan hùng mạnh vỗ tay hát theo thì thơ mới vang xa được. Có thể vượt biên giới ra ngoài thế giới. Tôi xúi mấy bác đổi điện thoại đi, sắm thêm máy tính, leo lên FB kết bạn búa xua may ra có nhiều người hiểu được thơ hậu điện, mấy bác vỗ tay khen ý hay.

Rứa là tôi trở thành ông thầy dạy FB, mần cho mỗi bác một cái phay, chớp ảnh chân dung gắn vô đầu trang cho mấy bác chộ, cười híp mắt. Tôi hỏi mấy bác ưng kết bạn với thành phần nào ? Mấy bác nói răng cũng được. Chà, cái này khó đây. Không lẽ giới thiệu bạn của mình có mà phù.

Tôi lục tung FB. Mấy em chưn dài, hở trên thiếu dưới là kết. U chu, mấy em vô ào ào.

Được mấy bé non tơ có, trung trung có nhưng nhứt thiết là phải tâm hồn lai láng thơ.

Bày cho mấy bác chát chít, phải ráng mà like, mà khen thơ mấy em hay nhứt thế giới, ý thơ lai láng, tình thơ dạt dào mặc dù hay dở răng cũng like, phải luôn luôn có câu anh rất ngưỡng mộ em, thơ em làm anh say đắm .. mây .. mây, vân .. vân ..

Mấy bác thích lắm, giao lưu với nhiều em mộng ảo khiến mấy bác trông ngày càng khỏe ra, da dẻ hồng hào, nói năng lưu loát, mấy bác hay rủ nhau ra ghế đá khoe nhau bạn với em này, bé kia, khoe em ni xinh gái chưn dài, em kia môi mọng, mắt dăm bào, hao hao Bi Ghít ( B.B ) Có bác khoe được em làm bạn trông giống Măng Rô Lin. Tôi đoán là Marilyn Monroe. Có hai bác hờn lẫy nhau.

Rứa là ý thơ trào như mưa rào. Bé nào kết bạn cũng được tặng bài thơ mướt rượt. Like về ào ạt thác đổ đếm không kịp. Mấy bác sướng, thấy hoa hồng rơi trên bụi tre.

Tâm hồn mấy bác trẻ lại nửa thế kỉ. Trái tim đá bỗng hóa kẹo cu su, tươm máu hồi xuân, máu bơm hết công suất cũng không kịp lên não tuôn ý thơ.

Thường thì tôi là nạn nhân đầu tiên cái gọi là ” hậu hại điện ” của mấy bác. Mỗi câu thơ mấy bác ngâm lên là người tôi giựt tưng tưng như bị điện giựt hoặc ngồi xe lu.

Thời gian sau có bác rụng thêm mấy răng, có bác ngâm thơ mà nghe cớp cớp. Chắc hai hàm răng giả đánh nhau. Mấy bác đi làm răng miết, chắc thèm, nghiến miết.

Tôi rời HDH Hàn Giang Clup

Cuối tháng chạp năm ngoái, gần Tết ngang nhà một bác thấy có đội chiêng trống với mấy cái cờ phướn. Tội nghiệp.

Nô en năm ni ngang qua quán cũ chợt nhớ mấy bác.

Theo mấy bác hóng hớt cả năm trời nhưng hiểu được cái loại thơ hậu điện, tôi ngoẽo liền.

Chúc anh chị Giáng sinh vui vẻ !

Hết Phin !

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ PN Thường Đoan
Bài kếThơ Vũ Hồng

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here