Cô đơn có màu tro lạnh

0
276

 

Phương Uy

Rõ ràng là bạn vẫn tiếp tục đi trong đêm đen, những đêm đen thật dài. Bạn dò dẫm bước từng bước từng bước, một mình , ai cũng phải đi một mình phải không? Bạn hỏi to lên như thế và không ai trả lời. Những tiếng vọng rồi cũng mất hút như hơi khói bạn thở ra trong lạnh giá. Bạn nghĩ bạn sẽ đi hết đêm trắng này, nhưng còn những đêm trắng khác dài hơn, bạn còn sức đi nỗi không?
Rõ ràng là bạn vẫn đi, nhưng đêm lai tạp giữa đen và trắng, kéo dài , miên viễn, bạn nghĩ, hay thôi đừng đi nữa, nhưng những cơn gió vẫn cứ nuốt lạnh hang sâu. Không một tia lửa, ngọn lửa Đan -Kô chỉ là thứ trá hình của thế kỉ trước. Chỉ như là đốm mắt xanh yêu mị của những con mèo bỏ đi hoang lâu lắm không trở về. Có khi nào lạc lối không? Đôi khi bạn nghĩ như thế. Nhưng trong những đêm đen trắng này, không hề có con đường nào. Dạ dày bạn quặn thắt và ộc lên một cơn đau tràn ra những đốt sống lưng gai nhọn. Bạn co quắp trong sự tranh tối tranh sáng ma mị ấy. Cuộn tròn lại và giấu cơn đau vào nơi thẳm sâu nhất trong cả con người bạn. Trận nôn vẫn cứ cuộn trào trong ngực, như sóng.

Nằm và khép mắt, cơn thôi miên màu bồ hóng bắt đầu xâm lấn, bạn nghe tiếng hát em vọng về từ cõi trùng trùng. Nơi những bầy thiên sứ đang bơi lội ngã ngớn. Trái cấm có phải là thứ rất khó nuốt, nhưng hấp dẫn, tựa như khi bạn mở chiếc hộp Pandora bằng những ngón tay run rẩy, những làn khói độc dược nào sẽ tràn ra trong trận viêm xoang lưu cữu này?

Đêm dài vẫn cứ kéo dài, con Nhân Mã vẫn bước những bước mê sảng, lọn tóc vẫn rũ rượi trước trán không vén lên. Trăng non xanh xao như chén thuốc độc vừa nấu tới. Bạn nghe tiếng chân lộc cộc của chính mình trong đêm vắng. Hỏi có cô đơn không? Có. Hỏi có ngàn trùng không? Có. Nhưng cô đơn màu gì? Bạn không biết, chỉ có màu trắng và đen nhờ nhờ bao quanh. Những ám hồn trong ngục Azkaban có cô đơn như bạn không? Bạn không biết. Cô đơn hình như không màu, chỉ có hương vị lạnh lẽo của tuổi xuân qua đi trong đêm trường cửu .

Rõ ràng là bạn vẫn cứ phải bước và không đứng lại. Bạn nghĩ, bạn phải đi hết cuộc hành trình. Bên kia bóng tối, bạn nghĩ sẽ có lửa, những ngọn lửa nhào lộn xuôi ngược trong ảo ảnh tù đày, lửa đốt cháy những sinh vật và cũng tự đốt cháy nó, xong thì còn lại gì? Khi những ca nhi từ biệt tiếng hót của con chìa vôi, họ sẽ mang xác con chim và chôn xuống đất. Màu ao tù lạnh lẽo hay màu quan quách tro than? Rốt cùng, khi ngọn lửa chết đi và con chim tắt đi tiếng hót, bên kia thinh lặng, lãng quên mang màu của tro tàn.
5/3/17
P.U
(Cho Big Boss)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here