Chuyện quê tôi

0
326

Phan Nguyễn Châu Uyên

Ở quê tôi, Quảng Nam – Đà Nẵng chuyện nói lái là đặc trưng. Nhưng lời thơ toàn nói lái, lần đầu tôi được nghe từ tác giả Trần Công Chín, khi anh nghiên cứu làm rượu G.D. nhưng phải phát âm theo giọng miền Nam, Rượu thành RỤ :
“Hai tay nâng chén rượu đào
Đổ đi thì tiếc uống vào thì say
Rượu đế là của dân ta
Hương nồng vị đậm vốn là hồn quê
Rượu được là rượu G.D.
Rượu đắng là vị anh mê quá trời
Rượu đặng mới gọi mới mời
Rượu để không nhắp anh chơi nỗi gì
Rượu đặc để dành rô-ti
Rượu đầy nâng chén nâng ly gọi mời
Rượu đụng hồ hởi quá trời
Rượu đong quá chén hại đời anh em
Rượu đủ xin đừng rót thêm
Rượu đắc say mềm phí sức tốn hao
Rượu đừng nên uống ào ào
Rượu đang lúc hứng tài nào dừng đây
Rượu đế là rượu miền Tây
Rượu đã rót đầy rượu đẩy không nên
Rượu đây uống đã khó quên
Rượu đong liên tục chắc lên thiên đường”

Anh Công Chín mời đám giổ, có anh cột dây thun ở cổ tay. Hỏi sao cột ? – để nhớ ngày. Anh bạn cắc cớ ra câu đối :
– Cột phải có lằn
Đối
Cồn phải có lu
Hắt thì phải nẩy
Đất thì phải rút
Anh Công Chín gom lại :
Cho hay cột phải có lằn
Cồn không lu đựng làm ăn thế nào
Hắt thì phải nẩy chứ sao
Đi đường đất cũng rút vào cho xong

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here