Thơ QUỲNH của HOÀNG XUÂN SƠN

0
89


Bia Truoc -3
bia sau 1-1
 
Bản thảo tập Thơ Quỳnh được hoàn tất vào mùa thu năm 1991, đến nay đã tròm trèm hai mươi lăm năm; một quãng thời gian khá gọi là dài cho sự chuẩn bị và ra đời một tập thơ.  Cũng giống như đời sống, tất cả sự kiện, sự vật đều có cái duyên của nó. Trong trùng trùng duyên khởi cuộc nhân sinh, những hạt mầm vay mượn có hạt chắc và lép.  Hạt chắc có cơ duyên nẩy mầm sinh sôi góp mặt với đời.  Hạt lép đành làm phận lẻ loi ngậm ngùi nơi cõi tối.  Nhưng có hề gì phải không? Phạm Nhuận bạn tôi đã từng viết Có Hề Chi Vàng Một Chút Rong Rêu.  Tái đi một chút hay vàng thêm một chút thì đời mình, tình mình cũng đã chín tới;  ở khúc Hóa Vàng rêu rong.
Nội dung Thơ Quỳnh, phần lớn thơ có thể gọi là cổ điển, vần điệu; cấu tứ và hình tượng nghiêm chỉnh, khuôn thước; trước khi người viết tạm vạch hàng rào trốn lỉnh vào một lối đi khác như một thử nghiệm cước trình thơ ca.  Không dám nói lớn lối, chỉ xin mượn mảnh đất bạn làm nơi ký gởi Thơ Quỳnh, lần lượt, trọn bản. Như một kỷ niệm.  Như dấu tích của một thời đã qua.  Xin cảm tạ bằng hữu văn nghệ đã rộng lượng cho mượn đất cắm dùi.
Tạ ơn họa sĩ Đinh Cường đã vẽ tranh bìa, họa sĩ Trương Vũ phác họa chân dung kẻ viết; và dược sĩ Mai Tâm cất công trình bày bìa tập Thơ Quỳnh.
Gần đây nhất, một người bạn mới, anh T.Vấn; tuy sơ giao mà tâm ý đã tương tri nghìn dặm.  Cảm ơn bạn hiền đã có hảo ý trình bày và cho phép Thơ Quỳnh được góp mặt trong Tủ Sách T.Vấn & Bạn Hữu dưới dạng e-book để giới thiệu với bạn đọc trong thời buổi in ấn cực kỳ khó khăn.
Rất cảm kích quý bạn văn Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, T.Vấn, Duyên, Trần Vấn Lệ, Trần Thị Nguyệt Mai. . . đã bảo ban lời lời châu ngọc hàng hàng gấm thêu cho Thơ Quỳnh được thêm hương sắc
Đa tạ,

Hoàng Xuân Sơn
(tác giả gởi)

Một số bài thơ trong tập thơ

Quỳnh
 

 

 

ngọ

bạn cũ còn chờ dưới gốc me

trưa ngồi nhấm nháp ly cà phê

hơi ùn mặt nhựa cây run bóng

bác mặt trời kia rõ chán phè

 

 

hạt bụi

hạt bụi bay qua nóc nhà thờ

núp vào thánh giá nép vào thơ

trời cao xanh quá lòng vô nhiễm

một phút an nhiên thổi tới bờ

 

 

vướng

có gì vướng lại trên tóc em

một cánh hoa vàng như cánh cam

gió thổi tới rồi mưa cũng tới

đứng dưới hiên mưa sẽ ướt mèm

 

 

tan biến

lũ lượt người về như ong vỡ

một ngày tan biến giữa thinh không

đạp xe trong quãng bình yên ấy

chợt thấy lòng vui một chút buồn

 

 

 

 

gối

ngực tân

rờn rợn bốn bề

chao ôi trầm ngãi

hồn mê lú này

gối chiều vàng sợi tóc mây

gối đêm hừng hực

lửa

ngày

quạnh hiu

 

 

 

 

 

biết đâu về

hứng đời

mấy bước loanh quanh

nên thơ cũng tội

trăm nhành hoa đau

hiềm xưa

gỗ nát thân tầu

ngọn buồm yên tử

biết đâu mà về

 

 

mạch đời

tản sáng sương còn trong

sao tiếng đời vẩn đục

con chim nào ngưng hót

mạch đời nào bứt tung

 

 

đương thì

sáng bảnh mắt ư ử

ngâm một vần cổ thi

yêu em dường chưa đủ

yêu.  như lúc đương thì

 

hoa

nắng ửng lên mặt nàng

một niềm vui long lanh

chiếc lông tơ run rẩy

bay đi.  nụ cười chàng

 

tảo

nghe trong vỏ ốc

chiều tà

biển loa hú gọi

trăng

và tiếng ngân

ngàn sau

đây

đó

cũng gần

tảo phiêu

nhờ ngọn sóng tần

đẩy

đưa

 

 

ở sầu

bay một thuở chín từng u ám

chim bay mau bay mau bay mau

mái nhà cong hiên người áo xám

người ở lâu ở lâu ở lâu

trời đông phong và ngọn tuyết nhàu

mùa âm cũ mười lăm năm gặt

đi đứng gần hít thở đâu đâu

bàn tay thõng chừng tê tái quá

hành trang xưa hành trang xưa ủ sầu

 

 

hồ trường trăng vẫn xanh

                           gởi An

 

và ký ức mở ra

lòng bát ngát cõi trăng xanh

dòng sông đêm vườn hương dìu dặt

như thinh.  như ru

những hạt sương lá ướt mặt thềm

ngây say triệu chấm sao trên trời hát kinh ngọc nữ

bản đàn chùng xuống thẳm sâu

người và đêm trôi về một xứ

cát đá

 

bàn tay thổi nhiệm mầu

những móng sắc linh thần cào sướt

nức nở hoan cầm giọt châu

sống lại hết một mùa thương tưởng

gió choàng vai lên dịu hiền

ồ tiếng hát xanh như nguyệt

nguồn yêu thương đã trở về trở về

bức tranh đầy tuổi

nhớ

cuộc di hành tháng ngày mông lung

hiện ra khung đời rực rỡ

đêm bội hương

trầm mặc vô cùng

 

 

tưởng hương

mùi gái thoảng qua

mây trời bắt được

đêm

ẩn dưới tà trăng

bàng hoàng

nguyệt

 

 

phớt hồng

tép than hồng nổ tóe

như tàn tạ

mầu son

 

 

ngồi với bắc phong ở van houte

gió thổi vào trong em tóc vàng

chợt thấy mình:  hai đứa lang thang

má em thơm hay mùi son phấn

áo dạ mềm.  tuyết.  đẫm vai ngang

 

 

đợi chờ

mùa đi dữ dội

trời đất rung

mật đồ hoang phả

chắc gì em tới

mà đêm cuống cuồng

 

 

môi rượu

cười khà.  môi rượu đẹp

như tinh anh đất trời

đắng cay chia từng ngụm

đâu hạn hẹp lòng ngời

rót nguyên đầy.  mộng cả

 

 

điểm tựa

lặng lẽ người rút về

bản doanh tràn khe lãnh

mồ tuyết trắng bắc phương

dưới lòng sâu huyệt cứ

lắng đắng nỗi buồn già

 

Hoàng Xuân Sơn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here