Chùm truyện cực ngắn của Trần Kỳ Trung

0
615

DI TÍCH LỊCH SỬ
( Rút gọn theo truyện ngắn ” Bằng di tích”)

… Ông nhận được điện của ông cố nội : “ Con phải về ngay, họ Trần ở quê sắp có loạn rồi. Chỉ có con giải quyết được thôi!”.
Ông vội lên xe, về quê. Ngay tối đó ông cho tập trung tất cả mọi người trong dòng họ “ Trần” ra sân nhà thờ tổ để nói chuyện…
…Chuyện chẳng là, ở ngoài Gò mả “ Chó Lẹo” có tấm bia nằm lăn lóc, có một đoàn khảo cổ về xem tấm bia. Sau khi nghiên cứu, tra gia phả… họ xác nhận, gò mả “Chó Lẹo” thực đó chính mộ của một vị vua họ Trần mà tấm bia kia là một minh chứng. Vì thế mọi người dựng lại tấm bia một cách trang trọng, không gọi gò mả “Chó Lẹo” mà gọi ” mộ vua” Nhưng có một chuyện hết sức rầy rà, ở quê có những ba dòng họ “Trần”. “ Trần Văn” còn nhiều chi, số người đông đúc. “Trần Vũ” nhiều đàn bà con gái đi xuất ngoại lấy chồng ,giàu có. Chỉ có “ Trần Thế” của ông thì ít người, nhưng làm chức to, ví như ông, là chủ tịch tỉnh.
Biết có mộ vua, nhất là có tấm bia, hai họ “ Trần Văn” và “ Trần Vũ” cãi nhau như mổ bò, bên nào cũng nhận mộ và tấm bia kia là mộ tổ của mình. Cả hai đưa ra đủ bằng chứng, một bên đưa quyển sách viết bằng mực bút bi, nói: “ Đây là gia phả mười tám đời, xác nhận mộ và tấm bia là ông tổ họ Trần Văn.” Họ Trần Vũ cũng không kém, đưa ra một quyển sách đóng bìa cứng, chữ mạ vàng, dày cộm ghi các dòng họ Trần Vũ trên cả nước, vẽ cả sơ đồ, vị trí mộ Vua, ông tổ dòng họ Trần Vũ đúng y như ngôi mộ và tấm bia vừa được phát hiện. Thế là…cãi nhau, chửi nhau, coi nhau như kẻ thù. Người hai dòng họ đi ngang qua nhau, không thèm chào, nhổ ngay một bãi nước bọt…
Cứ thế này, đến ngày đón bằng di tích mộ vua dòng họ Trần, mà chửi nhau, nói xấu nhau, thì ông, đường đường một chủ tịch tỉnh, đại diện cho dòng họ Trần còn mặt mũi nào nhìn thiên hạ. Ông phải giải quyết “ Dập lửa ngay từ khi mới nhóm”.
Cuộc họp ba dòng họ “ Trần…” do ông chủ trì, ban đầu diễn ra trong không khi náo loạn, không ai chịu ai, ai cũng cố chứng minh mình đúng, thậm chí chuẩn bị phang nhau. Tức mình, ông đập bàn:
– Tất cả im hết, nghe tôi nói đây!
Cuộc họp ồn ào giống như chạy loạn vỡ đê tự nhiên im bặt. Ông nhìn bao quát, rồi nói:
– Mọi người có biết xuất xứ tấm bia đó ở đâu không?
Nhiều người lắc đầu, ông nói tiếp:
– Ông cố tôi đây – Ông chỉ ông cố nội đang ngồi xe lăn – biết nhà địa chủ Hai Viên có tấm bia để ở chuồng lợn, ông cố tôi tính lấy tấm bia này về làm cầu ao – Ông hỏi ông cố Nội – Đúng không ông? – Ông cố nội gật đầu, ông nói tiếp – Ông cố cùng chú tôi lấy trộm, vác đi, bị tá điền của địa chủ Hai Viên đuổi theo. Quá hoảng, tấm bia lại nặng, ông cố và chú tôi vứt vội ở gò “ Chó Lẹo”. Sau này có đoàn khảo cổ đi qua, họ đọc mấy hàng chữ trên tấm bia, nói với tôi: “ Bia vua Trần đấy, gò đất này là mộ vua! Ông có muốn chúng tôi xác nhận không?”. Quá được! – Giọng ông nhỏ xuống, quan trọng – Tôi mất không ít tiền để tấm bia kia trở thành di tích lịch sử, gò mả “ Chó leo” thành mộ vua. Vinh dự này là vinh dự cho tất cả dòng họ Trần…chứ có phải riêng ai đâu. Nghe tôi đi, không được cãi nhau nữa.
Lúc này mọi người mới biết sự thật của tấm bia, cùng vỗ tay dài đồng ý…

Đ… MẸ CON RUỒI !
( Rút gọn theo truyện ngắn: ” Chỉ tại con ruồi!”
…Trên tờ báo “ Tiếng Chuông” có đăng một truyện ngắn của tay nhà văn này viết. Không nói những “tội” của nhân vật chính, đúng y như những việc làm của Tổng giám đốc, mà tôi là thư ký thân tín, chứng kiến. Còn tên nhân vật chính nữa, lại ghi đích danh tên của Tổng giám đốc, thế có chết không ?
Ông Tổng giám đốc tức lắm, nói với tôi, gặp thằng nhà văn này truy nguyên, hỏi xem ai đã cung cấp tư liệu để viết truyện ngắn đó, cần thiết truy tố ra tòa.
Tôi gặp tay nhà văn ấy, hắn cười sởi lởi, hở cả hàm răng rụng mất mấy chiếc, lấy tay rót nước, mời:
– Anh uống nước đi, mấy khi nhà văn nào được độc giả tới thăm. Hạnh phúc cho tôi quá!
Tôi không uống nước nhìn tay nhà văn chằm chằm:
– Tôi đến đây không phải là độc giả thăm anh, mà muốn hỏi anh mấy điều.
– Dạ, anh cứ hỏi! – tay nhà văn nói, giọng có vẻ xoắn xuýt.
Đưa cho tay nhà văn tờ báo “Tiếng Chuông” có đăng truyện ngắn, tôi hỏi:
– Ai đã cung cấp tư liệu để anh viết truyện ngắn này?
– Ai cung cấp đâu anh! Có đầy trên báo chí, ti vi… rồi thực tế nữa, chỗ nào mà không gặp. Cứ thế tôi viết thôi!
– Thôi được rồi, cứ cho là thế đi, nhưng tại sao trong truyện ngắn anh lại đề tên nhân vật chính đúng y như tên ông Tổng giám đốc của tôi. Mà anh biết đấy, đó là tội vu khống, tôi có đầy đủ chứng cớ để truy tố anh ra tòa – Tôi nói y như lời của Tổng giám đốc đồng thời còn “dọa” thêm – Ông Tổng giám đốc của tôi quen toàn ông to bên công an, tòa án, việc này ông làm rất dễ…
Nghe thế, mặt tay nhà văn xám ngoét như màu chì, than thở:
– Sao khổ thế này, tôi đâu dám đụng đến các ông to ấy. Đụng đến các ông ấy tôi chết à! Mà lạ thật, tôi cố để tên nhân vật chính không giống ai vì thằng này toàn tật xấu, xấu thậm tệ, tham ô cũng kinh, chơi gái cũng đểu, với bạn bè thì lừa đảo… không có thực, thế mà vẫn có người… – Tay nhà văn mếu máo, lần giở tờ báo, giọng thều thào như người sắp chết – Tôi đề tên nhân vật chính là “Tảo Như Ngu” tức là “Ngu như Tao”, có bao nhiêu cái xấu tôi nhận tất cả.
– Không phải là “ Tảo Như Ngu” mà là “Tảo Như Ngụ”. Tên ông Tổng giám đốc của tôi đấy. Xem lại đi! – Tôi quát vào mặt tay nhà văn.
Tay nhà văn cầm tờ báo có đăng truyện ngắn lên cao, lợi dụng ánh mặt trời chiếu vào để săm soi. Chợt …! Nét mặt tay nhà văn rạng rỡ, vui như thấy bác Hồ sống dậy, rồi lại cười hơ hớ cứ như trúng xổ số 92 tỷ, nói với tôi:
– Không phải anh ơi! Vẫn là “ Tảo Như Ngu” còn “Tảo Như Ngụ” mà anh nói tên của ông Tổng giám đốc có dấu chấm (.) là do dính phải cứt ruồi. – Hắn quệt dấu chấm đó, đưa lên mũi ngửi, rồi nhăn nhó: Thối quá! Thối quá – Không nể tôi đứng đó, tay nhà văn chửi đổng- Đ…mẹ con ruồi! Chỉ tý nữa tao chết oan vì mày!

CÁI CÁT XÉT

… Bà bán trứng vịt lộn tuổi đã nhiều, nhưng vẫn không dấu được nét xuân sắc thời thiếu nữ. Đặc biệt, bà thuộc rất nhiều bài hát cách mạng. Một bác già, cựu chiến binh, kể cho tôi:
– Trước bảy lăm, bà ấy ở đoàn văn công quân giải phóng đó, con, diễn viên chủ lực đấy! những bài “Xuân chiến khu”, “qua sông”, rồi “ Chiếc khăn tay”… bà ấy hát, các chú mê lắm! thấy lạc quan, chẳng sợ máy bay, chẳng sợ bom nổ…Một lần trúng bom, bà ấy bị thương nặng, may còn cứu được.- Kể xong, ánh mắt của bác thoáng buồn.
– Rồi sao…bây giờ bà ấy lại bán trứng vịt lộn!
– Sau giải phóng, vết thương nặng, không hát được nữa, về hưu, không chồng con, lương thấp, đành vậy…
…Một lần, bà đi qua nhà tôi, hỏi có vẻ ngại ngần:
– Con có biết chữa cát xét không? – bà đưa cho tôi cái cát xét mà bà hay để nó trong rổ trứng vịt lộn.
Cầm cái cát xét, nó cũ kỹ, màu xỉn loang lổ, chạy bằng băng nhựa lạc hậu, tôi nói với bà:
– Bà thay cái cát xét này đi, bây giờ cát xét hiện đại, đẹp, gọn nữa. Giá không đắt đâu?
Bà nói lại với tôi:
– Không được con ạ!Cái cát xét này là của một anh giải phóng ,mê giọng hát của bà, tặng. Anh ấy hy sinh rồi. bà phải giữ , thu những bài hát mình đã hát. Những bài hát, mà hồi ấy các anh, các chú hay nói, bài hát đuổi quân thù… Bây giờ tự nhiên nó hỏng, con giúp, chữa lại đi…để nghe lại những bài hát, bà hát.
– Thế bà cứ nghe mãi những bài hát đó à! – tôi hỏi một câu, sau này nghĩ lại, thấy thất lễ.
Bà gật đầu:
– Tối nào bà chẳng nghe. Bán trứng vịt lộn xong cũng đã gần mười hai giờ đêm, bà phải về nhà. Đường về nhà đi qua một nghĩa trang rộng, đêm tối mịt mùng, không một bóng người, có tiếng hát của cái cát xét vọng ra dù là chính giọng mình, mình cũng thấy bớt cô đơn. Điều nữa, con biết không? Ngày xưa tiếng hát của bà đuổi quân thù… thì bây giờ đuổi ma…
Bà cười.

BÀI VĂN TẢ CHÓ!

…Biết Sếp hay làm thơ, nói thích văn : “ ….Giá như đừng dính chuyện cơm ,áo, gạo, tiền …tớ thành nhà văn rồi ấy chứ!” Sếp tâm sự với tôi như vậy.
Cô giáo cho thằng con đề văn “ Hãy tả con chó nhà em.”. Tôi làm hộ nó, rồi đọc lại, thấy hay, nhưng mình tự khen, có khi không khách quan. Tôi nhờ Sếp:
– Anh có sự tinh tế trong việc thẩm định văn học, anh xem hộ em.
Sếp cầm bài văn của tôi, hẹn ba ngày sau trả lời, thái độ vui vẻ.
… Đến ngày thứ ba, tôi hồi hộp chờ đợi, cả ngày chẳng làm được việc gì. Đến tận gần hết giờ làm việc cũng không thấy sếp đả động đến. Tôi toan hỏi, thì Sếp gọi tôi lên, Tôi mừng thầm…thế là sếp đã đọc bài văn của mình.
Cánh cửa phòng của sếp khép lại, chốt chặt. Sếp nhìn tôi , ánh mắt không hề biểu hiện sự thân thiện. Giọng của sếp gầm gừ:
– Anh đưa bài văn tả chó này cho tôi, tôi hỏi thật , có ý đồ gì?
Tôi lúng túng:
– Có ý đồ gì …đâu anh! Em chỉ muốn …
– Muốn gì…muốn “chơi “ tôi phải không? Anh tả chó mà như thế này – Sếp lấy bài văn của tôi ra đọc một đoạn – “ Con chó nhà tôi rất khôn, không những khôn mà tinh. Khôn khi nó nịnh chủ, không bao giờ làm cho chủ giận. Tinh là nó biết nhìn thái độ chủ để nịnh. Chủ giận, nó nịnh kiểu khác. Chủ vui cũng nịnh kiểu khác…”- Sếp lại nhìn tôi một cách hằn học – Còn đoạn nữa, sếp đọc tiếp: “ Chó nhà tôi cũng biết kết bè, kéo cánh. Nó cùng mấy con chó nhà bên cạnh ăn chung, ngủ chung, lấy đồ ăn cắp như thịt, chả…cũng ăn chung không tranh giành nhau, nhưng con chó khác mà đến, thì đừng hòng, chúng hợp sức cắn chết…”
Nghe Sếp đọc đến đoan đó, tôi vội thanh minh:
– Chó nhà em đúng thế mà, chúng cũng “lợi ích nhóm” lắm!
Sếp nghe vậy, quát lớn:
– Anh nói với tôi thế à! Đây đoạn này, anh định ám chỉ ai: “ Cái giống chó nếu tử tế thì người ta nuôi, còn không phải thế cứ cắn càn, phản chủ, rồi chỉ biết ngủ ngày, ăn tạp, đi ghẹo chó cái, ngu dốt không biết cả chỗ ỉa, chỗ đái… thì có ngày người ta cũng đập chết.”. Anh viết thế này, đưa tôi đọc, ý là anh…
Tôi vội nói với sếp:
– Anh đừng hiểu sai ý em, em cũng chỉ tả con chó thôi!
Sếp đưa trả bài văn cho tôi, rồi chỉ ra cửa:
– Anh đi ra khỏi phòng tôi ngay.Tôi không muốn anh thanh minh, thanh nga ở đây nữa. Anh đi ra ngay.
Cầm bài văn đi ra khỏi phòng sếp, vừa đi, tôi vừa nghĩ: “ không hiểu vì sao sếp lại bực, lại suy diễn khi bài văn của mình chỉ tả con chó!”

(truyện bạn trên facebook)

 

 

 

 

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here