Trần Kỳ Trung

0
448

TÔI VỀ ĐÀ NẴNG – Nhà thơ: Nguyễn Hàn Chung

  Nhà thơ Nguyễn Hàn Chung

 Tôi mới quen nhà thơ Nguyễn Hàn Chung, một lần qua Mỹ, hai anh em ngồi lại với nhau, mới quen mà như thân, như hiểu, như thương. Thơ của Nguyễn Hàn Chung nặng về tự sự, đi thẳng vào lòng người với một phong cách khó lẫn. Đọc thơ Nguyễn Hàn Chung, có cảm tưởng anh viết chỉ để riêng anh đọc, nên trong thơ anh bộc lộ tất cả, thành thật đến trong veo, nhưng… dẫu thế, thơ là sự đồng cảm, đọc lên lại hóa ra anh viết  cho mọi người, nhất là những người, trước thế sự đau đớn ,nhăn nhó như thế này không thể không suy nghĩ, không thể không trăn trở. Họ đọc thơ anh lại càng thấm, rất biết ơn nhà thơ đã nói hộ cho bao người.

trankytrung.com xin giới thiệu một bài thơ mà nhà thơ mới sáng tác.

Tôi về Đà Nẵng
Tôi về Đà Nẵng thăm tôi
tìm ngây thơ cũ tìm hồi hộp xưa
Tôi về Đà Nẵng nghe mưa
Nắng như lửa đốt ngày chưa xuống đò
Bạn bè có đứa hay ho
Đứa khô như tép buồn xo hát xàm
Đứa bắt tay ngó lạnh òm
Đứa mần thơ phải diễn tuồng ruồi bu
Tôi về tìm bến Đò Xu
Sân bay Nước Mặn kín phu quán tàu
Bạn văn trợn mắt lắc đầu
Kẻ nhăn, người nín kẻ cau người buồn
Bây giờ Đà Nẵng đẹp hơn
Gái Đà Nẵng có chập chờn đẩy đưa
Mà sao tôi thấy như vừa
Có ai cắt một lát cưa ngang chiều
Tôi về múa máy đôi chiêu
Câu thơ rơi giữa bọt bèo nhiễu nhương
Giá xưa không dám leo tường
Bây giờ chưa bước lên gường đã teo

30/6/2016

———————

nguon: trankytrung.com

CHIA SẺ
Bài viết trướcMất tích
Bài kếĐẾM

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here