NHÀ KHÁC Thơ Nguyễn Thái Dương Lời bình Nguyễn Hàn Chung

0
1686

Ba đã dặn lòng mình
Rằng phút hân hoan ấy
Cái phút giây con đi về nhà khác
Nơi không ba, không má, không em mình.

Không được buồn, không được nhớ, không nên…
Không thì không lòng không sao …không được !
Chỗ con ngủ, giờ, em con đến thức
Nó hôn vào hơi gối của chị Hai.

Má vẫn ngồi kia,hạt lệ má lăn dài
Theo tấm ảnh con đang ngồi trên vách
Cả nhà mình một niềm buồn rất thật
Cứ như hồn đang ở tận nhà kia

Rượu vu quy ba ngồi rót…đầm đìa
Môi chưa nhắp mà lòng ba đã cạn
Đêm đầu tiên xa con, ba bầu bạn
Với bóng mình để thầm nguyện đến khuya

Rằng người dưng trong ngôi nhà
chưa từng thân thuộc kia
Đối với con sẽ ruột rà yêu dấu
Bởi con sống một tuổi thơ hồn hậu
Thì theo chồng, con hạnh phúc-cố nhiên!

Khuya thì khuya mà đêm hãy còn đêm
Ai cũng thức cách gì ba chợp mắt.
Nhà đã khác, may lòng con không khác
Điện thoại reo, cả nhà cuống lên … giành.

Nguyen Thai Duong 13

NGUYỄN THÁI DƯƠNG

Chuyện con gái đi lấy chồng để lại nỗi cô đơn trống vắng cho cả gia đình là chuyện quá đổi đời thường , ai có con gái đi lấy chồng nhất là lấy chồng xa mà không trải qua cảm giác điệp điệp… không… ấy của tác giả. Có điều nói lên thành thơ tạo đươc xúc cảm thẩm mỹ trong lòng bạn đọc mới là cái tài của Nguyễn Thái Dương. Cả những chi tiết vụn vặt có tính kể lể rất nữ tính người ta đã dùng mòn cả thơ thế mà vào tay tác giả bỗng như mới:
Chỗ con ngủ, giờ, em con đến thức
Nó hôn vào hơi gối của chị Hai.
Tôi nói không ngoa đâu, giả như tác giả không khéo xây dựng hình ảnh đứa em “đến thức mà cho nó đến ngủ nơi chị nó từng ngủ khi chưa đi lấy chồng , hôn vào gối của chị, hình ảnh thơ sẽ rơi vào độ nhàm của lối kể lể thông tục. Mấy đoạn thơ sau tuy chỉ thuần kể tả mà vẫn không rơi vào vần quen, điệu trống một chút nào.
Rượu vu quy ba ngồi rót… đầm đìa
Môi chưa nhắp mà lòng ba đã cạn
Mẹ của tân nương thì nhà thơ cho khóc thoải mái hạt lệ má lăn dài còn tác giả khóc nhớ con mà sợ bị quê nên giấu dòng nước mắt trong dấu chấm lửng sau từ rót tuy có hay nhưng chưa được kỹ nên người đọc nào dù vô tâm đến mấy cũng có thể nhận ra một cách dễ dàng.Theo tôi nghĩ nhà thơ bớt dấu chấm lửng thì mạch thơ kín kẽ hơn nhiều bởi câu thơ kế tiếp đã nói hết rôì môi chưa nhắp thì rượu đâu mà đầm đìa kia chứ nếu không phải là nước mắt. Chỗ mà lòng tới rồi bút bất tất phải tới làm chi nữa? Cũng chính vì thương con nên tác giả khẳng định một cáh võ đoán:
Bởi vì con sống một tuổi thơ hồn hậu
Thì theo chồng,con hạnh phúc-cố nhiên!
Người cha ấy rất mực thương con, hơn ai hết hiểu tính hạnh con gái mình nên mới dám khẳng định con mình làm dâu nhà ai cũng sẽ trong ấm ngoài êm sẽ có hạnh phúc bên chồng tuy nhiên khẳng định mà vẫn còn lo nên mới thêm vào sau dấu gạch ngang một từ cố nhiên.bênh ngay con gái khi chưa xảy ra cớ sự gì.

Chi tiết thú vị nằm ở cuối bài thơ Điện thoại reo,cả nhà cuống lên …giành. Đêm đã khuya lắm rồi, ai cũng thức có ai chịu ngủ đâu ? Bởi ai cũng tưởng tượng ra cảnh con gái rượu của mình, chị Hai mình đang sống trong nhà khác không biết buồn vui ra sao, ứng phó thế nào với những người dưng trong ngôi nhà chưa từng thân thuộc. Cả nhà không ai bảo ai đều chăm bẳm chờ đợi tín hiệu từ máy điện thoại bởi vậy mới xảy ra cảnh cả nhà cuống lên giành. Không cần viện đến nước mắt nó hơi có vẻ nghiêng về chất bi một cách không cần thiết,chỉ cần một chi tiết nhỏ này người đọc đã cảm thấu được tình cảm ruột thịt của cả nhà với con sáo sang sông.
Một chuyện đời thường không có gì mới mẻ, nếu không nói là được đề cập rất nhiều ở hầu hết các báo, tạp chí viết về đời sống gia đình đang phổ biến hiện nnay nhưng bằng tài hoa và sự chân thật xuất phát từ đáy lòng của người cầm bút, Nguyễn Thái Dương đã đánh động xúc cảm, nói hộ điều ấp ủ trong lòng các bậc làm cha làm mẹ khi tiễn con về nhà chồng trong lòng người đọc. Sự thành công của Nhà khác chính là ở đó.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here