KHÓC THẦY NHẮN NHỦ NGƯỜI XA …TRÁCH MÌNH

0
979

Thầy Nguyễn Văn Xuân

Di ảnh  nhà  giáo nhà văn Nguyễn Văn Xuân

 

Thái Dương Liễu

THẦY

Bạn em mới ở quê ra
Bảo thầy vẫn khoẻ. Thế mà… thầy ơi!!!
Hôm nay tin đến rụng rời
Gió rung chiếc lá vàng rơi xuống rồi
Sông đầy sao nước chẳng trôi
Đường về sao lại xa xôi…gập ghềnh?

Một đời chẳng kể công lênh
Tấm lòng như biển mông mênh: lòng thầy!
Thuỷ chung bao chuyến đò đầy
Am thầm gieo hạt trồng cây… cho đời

Sao mà vội thế thầy ơi!
Chúng em vẫn hẹn về chơi Tết này…
Làm thơ chúc thọ tặng thầy
Trời xanh bỗng cuộn mây dày, mưa tuôn

Bao nhiêu kỷ niệm vui buồn
Người trong di ảnh – khói hương nhạt nhoà
Run run em đặt vòng hoa
Khóc thầy cho cả người xa… chưa về

 

Bình : Nguyễn Hàn Chung

‘’Bạn em mới ở quê ra
Bảo thầy vẫn khoẻ. Thế mà… thầy ơi !!!’’
Chưa cần đọc đến câu thơ thứ ba người đọc đã hiểu ra tất cả bởi dấu chấm lửng cùng với ba dấu chấm than liên tiếp đã làm tròn chức năng thông tin thẫm mỹ của dấu câu khi sụt sùi kể về sự ra đi đột ngột của người thầy muôn vàn yêu kính: ’’Gió rung chiếc lá vàng rơi xuống rồi’’.  Mới hôm nào bạn quê ra phố mừng vui báo tin thầy mình vẫn khoẻ. Thế mà… Từ ngữ không một chút điệu đàng, mộc mạc chân quê đến độ tối giản chính nhờ đó một số hình ảnh được dùng phác hoạ về người và nghề dạy học: ’’như biển mênh mông lòng thầy, bao chuyến đò đầy, âm thầm gieo hạt trồng cây cho đời ’’ mất hết vẻ sáo mòn quen thuộc của nó bởi ẩn chứa trong âm vọng lời thơ một tình yêu chân thực đến độ người không mẫn cảm với thơ vẫn có thể cảm nhận một cách sâu sắc tấm lòng trò quặn thắt nhớ thương thầy như đối với người ruột thịt trong gia đình. Xúc động quá nhưng tác giả lại không bù lu bù loa như những người khác về những kỷ niệm riêng với thầy, chị chỉ nghẹn ngào khái quát đức độ sáng trong của thầy: ’’Một đời chẳng kể công lênh – Tấm lòng như biển mông mênh:lòng thầy’’.  Trong khổ thơ cuối tác giả quay về với hiện thực “người trong di ảnh khói hương nhạt nhoà’’. Cảm xúc lắng động chân thực dẫn truyền sang người đọc một mối tình thầy trò cảm động hiếm thấy trong thời buổi kinh tế thị trường. Sao tôi cứ bâng khuâng mãi về hình ảnh ‘’khói hương nhạt nhoà’’ trong câu 2 khổ cuối. Âm vọng của từ nhạt nhoà có một vẻ gì đó như là sự tự trách, nhất là khi tác giả kết tứ ’’ Khóc thầy khóc cả người xa… chưa về’’. Phải chăng tác giả muốn nhắn nhủ với bạn bè xưa, với cả mình nữa cứ ‘’hẹn về chơi, làm thơ chúc thọ tặng thầy…’’ mà vẫn không về cũng không có động thái gì đền đáp nghĩa ân thâm trọng để đến khi ‘’ Trời xanh bỗng cuộn mây dày mưa tuôn’’ thì đã quá muộn màng. Tác giả không nói cụ thể không động đến một đối tượng nào mà sao khoảng lặng giữa lời ấy vẫn thấp thoáng hiện lên một sự nhắn gửi đến mọi lứa tuổi học trò trong cõi sinh ly: Hãy báo công cho thầy vui bởi hạnh phúc cao vợi nhất trong đời người thầy giáo là biết sự gieo hạt, trồng cây của mình đã đơm hoa kết trái thành bóng râm qủa ngọt cho cuộc đời. Đừng để khi thầy hưởng trọn tuổi trời mà bóng dáng người học trò xưa vẫn… ’’sơn khê biền biệt’’.
Tứ thơ không mới, ngôn từ không đa tầng đa nghĩa, ít có câu hay, từ đắt thế nhưng đọc bài thơ người đọc cứ như bị hút về phía dư ba ẩn tàng của tứ thơ.

Viết về đề tài thầy là cực kỳ gian nan đối với cả những tài thơ bởi ngôn ngữ thơ càng bóng bẩy điệu đàng chừng nào thì dễ sa vào sáo mòn chừng ấy. Chỉ có trải hết lòng mình lên trang giấy, viết như là sự ‘’không thể không viết’’ thì mới tác động đến sợi dây rung cảm trong sâu thẳm của con người. Cô giáo Thái Dương Liễu đã làm được điều đó và chị đã thành công.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here