Hiền Mây với người và thơ Trần Thiên Thị

0
259

 

Hiền Mây

 

15219611_374412436241391_6987322576581757127_n13731750_1131687076852792_7362565661163191654_n

 

Tôi quen anh trên face book, tính ra đến nay, đâu cũng được chừng suýt soát bốn năm – một khoảng thời gian không quá ngắn để có thể ít nhiều hiểu được nhau qua viết lách và trong trò chuyện riêng… :

con gái nhà ai
ăn chi mà mướt mờ con mắt
chiều vội vàng chiều
đêm luống cuống đêm
con gà trống ngủ quên
mặt trời
đổ thừa không tiếng gáy
dậy đi
dậy đi
cái kén xuân thì
nổi loạn
mắng mỏ trời đủng đỉnh lập đông

con gái nhà ai
bảnh khảnh cười
bảnh khảnh no con mắt
khép đôi chân non cập kê
giận đôi chân mày dâu bể
con ngựa hoang
hà cớ gì
hà cớ gì
mà lồng trên truông cỏ
thênh thang đường
thênh thang trời vào xuân

rót một chén nữa thôi
không cần đi đâu cả
trời sẵn đây
đất sẵn đây
mùa xuân cũng sẵn đây
lửa từ trong nước
lửa từ trong tuyết trắng
có so gươm cũng phải liều phen
bờ hơ đời
bờ hơ tình
em đốt cháy ta đi
(Đốt Cháy Ta Đi – trang 5,6 – Như Cỏ Đã Từng Xanh)

Thân với nhau, tôi mới thấy tôi có nhiều điểm giống anh – cùng từng một thời dạy học, cùng từng đã và đang kiếm sống, mưu sinh bằng công việc kinh doanh thuộc lĩnh vực kỹ thuật… cũng như cùng ương bướng, ngang ngạnh và đầy rẫy những khiếm khuyết thường tình khó tránh:

“lục bình vừa trôi vừa trổ bông”
ĐYNH TRẦM CA

1/
anh như trái xoài nằm trong đôi quang gánh cô hàng rong
vừa trẫy qua phố người
vừa ngọt dần từng phút
chiều nay xa sài gòn
nào em nhanh tay mà cầm lấy
đừng để anh chín dần trong trí nhớ xa xôi

2/
chiều anh xa sài gòn
em sẽ không đi cùng anh
anh không thể mang theo mình
từng nhành cây ngọn cỏ
anh không thể lặng im như đã từng trước bão
chỉ muốn đưa tay mà níu lấy người

3/
tán hờ một câu với cô hàng nước
để nhớ rằng môi đã từng ngọt ngào
nhìn trộm đôi chân trần
nhớ một eo thon
khói bụi chẳng thể nào làm mờ ký ức
thôi em
chiều anh rời sài gòn

4/
em cứ ném chiếc hạt xoài chỗ nào cũng được
bờ bãi phương nam
nơi nào anh cũng mọc
em cứ đổ chén rượu thừa của cuộc vui ngày hôm qua
chỗ nào cũng được
phù sa rồi sẽ nảy những mầm xanh

5/
chẳng có chuyến đi nào đến được vô cùng
ngồi ở chân cầu đen
nhìn lên cầu sài gòn
có quá nhiều chiếc cầu đưa người sang sông
chẳng có anh công an nào xếp lại giùm lòng bộn bề
để chiều nay ta đi

6/
chỉ có mỗi cô trật tự viên đen nhẻm
cầm chiếc dùi chỉ qua chỉ lại
miền nam vào mùa cây trái
ta và em
trơ hai nhánh xương rồng

7/
ơi những tình nhân
ngồi hai đầu chiếc cầu bập bênh
chỉ có cảm giác được gần nhau khi còn nhún nhảy
tháng sáu nắng nôi
chờ mưa tháng bảy
đi đã mòn giày
cứ thấy em vẫn ở phía bên kia cầu
(Chiều Anh Rời Sài Gòn – trang 103,104,105 – Như Cỏ Đã Từng Xanh)

Lực hấp dẫn để kéo tôi gần lại với trang anh chính là cái avatar có một không hai mà anh từng chọn lựa và thủy chung với nó từ ngày ấy cho đến tận bây giờ. Hai thái cực – anh là thế, anh luôn là thế. Phía sau nàng thơ mỹ miều có mái tóc dài liêu trai, có dáng vẻ hồ ly với thịt da mê hoặc… là một Trần Hoàn rắn rỏi, mộc thô và đầy nam tính. Mộc thô nhưng tươm tất – mộc thô mà không bê bối (trừ những lúc anh say – tôi đoán thế) – mộc thô trong cử chỉ, lời nói, điệu bộ… mà ăm ắp chân thành. Chân thành đến mức sẵn sàng nổi nóng, cộc tính bất ngờ ngay giữa những buổi gặp gỡ hiếm hoi giữa anh em, bè bạn đang đến hồi cao trào, hứng khởi… :

mẹ dạy
ta nghèo ăn mắm mút con giòi cho đủ mặn
yêu em
mút ngón tay mà sướng
trời quá nhiều mây chưa đủ buồn
ta đứng giữa chiều mà đợi tai ương

mọi thứ trí khôn mang ra
đi gạt gẫm một bầu rượu
đọc trăm trang sách chực hờ nói chuyện đúng sai
may mà còn em
ngu ngu thức với nhau
nói chuyện đêm dài

năm nhuần
thời chưa chịu vào tháng chạp
cơm cúng cô hồn nấu chậm
thiệt hơn mấy bận âm dương
năm mười ba tháng
không đủ thời gian mà nói điều khôn dại
dắt cho ta đi
phía phố nhà em
lung linh
một thời con gái

yêu bằng một cánh tường vi
nở bên hàng rào
nghe gió bấc già mồm luận tội
ta con trâu già
thịt dai như mủ (cao su)
yêu nốt lần này
rồi chết có sao đâu

nhớ đến quặn lòng buổi rượu hôm xưa
những người bạn dễ thương bỏ chiều đi mất
ta bày rượu chiều nay mà chờ
em về với ta
uống thêm chén nữa
rồi cũng thành chuyện kể buổi hôm sau
(Chuyện Kể Buổi Hôm Sau – trang 57,58 – Nơi Đám Mây Đã Chết)

Tôi cũng bị thu hút bởi cái tên lạ đời Trần Thiên Thị mà nhiều người thân thiết thường gọi anh là Tê Ba. Mặc dù được anh giải thích – Thị ở đây có nghĩa là chợ – Thiên Thị là chợ trời – Trần Thiên Thị là Trần trong chốn chợ trời… nhưng tôi vẫn cứ thích gọi anh là Thị – theo lối hiểu – quả Thị của bà. Khi trò chuyện, tôi gọi anh độc lập “Thị” và thấy thú vị hơn khi hình dung ra gã đàn ông đen thủi đen thui, tóc tai chỉ được chải bằng năm ngón tay quơ quào, nửa hợt hời trên tóc, nửa rơi vào không khí mông lung… lại là cái quả Thị thơm tho, lành tính rất mực, chân chất rất mực, quê mùa rất mực… nhưng kiến thức về thi ca, văn chương cũng như vốn sống thì sắc sảo, bén nhạy và phong phú… đến bất ngờ:

Tôi cứ muốn cắn nát một trái thị
Thèm khát
Tò mò
Một hương thơm
Một vị ngọt
Đã đeo đuổi tôi dai dẳng bao nhiêu mùa thu ấu thời
Không biết ai đã đưa em đến giữa những ngày tháng gian nan. Khi mà chẳng còn ai ru nhau bằng lời ru cổ tích. Và cô Tấm năm xưa chẳng biết đã trôi giạt ở phương nào.
Chắc chắn không phải là ảo tưởng. Tôi đã gặp lại mùa thu của lòng tôi. Gặp lại hương thơm đã từng ủ trong yếm mẹ. Gặp lại sắc màu của mật ngọt chỉ được chiết ra từ trăng.
Không hiểu vì sao tôi lại cứ bàng hoàng run sợ dù chỉ một lỡ lầm cô Tấm sẽ bỏ đi.
(Thị Ơi – trang 19 – Đi Gõ Cửa Tình)

Vào trang anh bốn năm nay, tôi chưa một lần còm hay phát biểu gì ngoài những cái like như thường dành cho bao người. Cũng không hiểu tại sao lại thế. Tôi thường tự hỏi mình nhưng không tìm ra câu trả lời thỏa đáng. Đành cho rằng, có lẽ, thơ anh, là loại thơ viết cho người ta đọc rồi chơi vơi cùng nó, lang thang cùng nó… giữa trời như vậy. Phải, cứ mênh mông giữa trời như vậy, không biết dạt về đâu vì chẳng có chốn về, chẳng có nơi để gửi gắm – phiêu bạt và lênh đênh như gió như mây, như lá như cỏ – thoắt chớp mắt, kiếp đã vụt qua, chẳng còn gì lại – cứ đến rồi đi, đến rồi để đi những bình minh và đêm tối, đan xen nhau, không bao giờ chấm dứt… :

Khi em gửi cho ban mai một lời nhắn
Từ đó
Bình minh chìm vào giấc mơ yêu thương
Khi em gửi cho buổi chiều một lời hẹn
Từ đó
Hoàng hôn trở thành khoảnh khắc bắt đầu
(Lời Nhắn – trang 9 – Đi Gõ Cửa Tình)

Cầm cuốn BẢN THẢO THƠ TRẦN THIÊN THỊ – anh cho người quen tận tay mang đến gửi tôi sáng nay, lòng chợt thấy bùi ngùi, chẳng hiểu nguyên nhân. Tập thơ dày, cứng cáp với hơn sáu trăm trang đã tạo được vẻ trang trọng, nâng niu… ngay từ đầu cho người sở hữu với màu giấy trắng tinh tươm thơm mùi mực mới. Đơn giản và tinh khiết, không màu mè ô tạp… chính là con người thực của anh và thơ anh:

đừng nhìn em như thế
hãy để em ở cạnh anh theo cách của mình
hãy để em yêu anh theo cách của mình

kể tiếp đi
về người con gái lấp lánh phía sau bài thơ
em sẽ buồn
em sẽ vin vào những chiếc bóng đã đi qua
chiều
và học cách yêu anh

không cần nói yêu
như nhiều lần em đã từng nghe
tội nghiệp cho câu thơ sẽ mòn theo tuổi
em sẽ nhận ra anh theo cách của mình

hãy để em ôm anh theo cách của mình
cách mà em tin
sẽ còn anh trong vòng tay nhỏ
và hãy để em hôn anh theo cách của mình

tôi đã thao thức suốt đêm qua
để viết ra bài thơ
chỉ có một chữ ừ là của tôi
(Để Em Hôn Theo Cách Của Mình – trang 20,21 – Biên Tập Lại Nụ Cười)

Kết thúc bài viết, tôi muốn kể ra đây một kỷ niệm giữa anh và tôi mà dẫu có đến bao lâu, nó cũng vẫn sẽ mãi giữ nguyên cái ấn tượng còn tươi roi rói – ấy là khi trò chuyện ở buổi ban đầu, anh không nói về thơ anh, không khoe thơ mình… mà anh hỏi tôi có biết bài Trăng Hoàng Cung của Phùng Quán không rồi say sưa nói với tôi về bài thơ ấy. Thị quý mến, Trăng Hoàng Cung thì Mây đã nhớ, giờ đây, Mây nghĩ mình sẽ muốn nhớ thêm một bài nữa từ anh, là thơ của anh – đó là bài NƠI ĐÁM MÂY ĐÃ CHẾT:

phía rừng biêng biếc xanh là nơi
đám mây đã chết
thực bì xây nên nấm mồ cho những chuyến lãng du
và giấc mơ hoàn nguyện

đám mây năm xưa đã chết dịu dàng
như buổi trở về
của người tình đúng hẹn
tôi đứng bên chiều nhớ về cơn mưa tiểu mãn
cái chết nồng nàn thẫm một màu xanh

con sâu rùng mình hóa bướm
con bướm nhoài người muốn đòi chạm mặt
ta đòi giữ riêng em
buổi giông gió ì ầm
tháng tư ngủ vùi rơi vào tháng năm mà không hay biết

không ai buồn vì đám mây đã chết
ta rơi vào nhau như thể mây chiều
có xiêm áo thực bì đắp lên lời hẹn
cho ta chắp câu thơ thật dài
quà tặng một làn môi

không ai có thể ngăn chiều nay
hoa tỏi nở tràn sắc tím
và cơn mơ đi theo phía sau
trời đất trở mình
nhắc ta nhớ về nhau
ký ức Eden buổi lạc tay người

đám mây nào đã che phía em
đám mây nào đã che phía tôi
chiều nay thả rơi mình xuống cỏ
tôi vẫn ngồi đây và nhớ
em hẹn sẽ quay về

Sài Gòn một chiều cuối năm 2016

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here