Bình thơ : Nguyễn Hàn Chung

0
476

 

 

Rượu đắng

                                 Đinh Thị Thu Vân

anh đã ồn ào như chỉ biết vô tư
chẳng biết nhớ, chẳng biết buồn và chưa hề xao động
em lặng lẽ nhận ra mình lạc lõng
thương trái tim yếu đuối, tội tình !

như anh chỉ còn là của một mình anh
ly rượu đắng – niềm vui đang có thật
anh và bạn bè, chỉ một tâm hồn duy nhất
một tâm hồn không quá khứ, chẳng tơ vương

anh giấu đâu rồi những đay dứt, cô đơn
cười cợt lắm và hồn nhiên quá đỗi
niềm vui trong men cay, niềm vui không đọng mãi
xót đau nào ở lại cuối cơn say ?

anh hãy dạt dào, hãy khao khát, đầy vơi
đừng quên lãng, thôi anh, đừng quên lãng
xin đừng trốn mình trong men đắng
như bao lần em đã trốn lòng em

đừng như em, bao lần vờ vĩnh hồn nhiên
uống nước mắt đầy hồn, không để chảy
ôi nước mắt, đắng cay đâu như rượu ấy
em uống một mình, riêng lẻ một mình say…

em uống cho mình, nhưng làm sao uống được cho ai
giọt nước mắt ngược giòng tê tái chảy
giọt nước mắt chỉ riêng em nhìn thấy
thôi xin đừng giấu giếm, mến thương ơi.

 

 

(Tạp chí Bản Sắc Việt
                               Houston TX )

Lời bình của Nguyễn Hàn Chung

Rượu có bao giờ ngọt đâu kể cả rượu vang ,nho ,dâu .Uống rượu mà tìm rượu ngọt thì ta đi ăn chè nó hợp lý và thỏa mãn sự hảo ngọt vốn là thuộc tính của con người hơn.Phải chăng nhà thơ nói rượu đắng là hơi bị thừa.
Không đâu không thừa một chút nào, rượu này chỉ đắng với người không biết uống rượu  mà cụ thể là nàng chủ thể trữ tình của bài thơ  còn cái anh chàng “ồn ào,vô tư,chẳng biết nhớ ,chẳng biết buồn ,chưa hề xao đông “  đang thụ hưởng “niềm vui đang có thật “mà  không đắng đâu  . Nghe nàng  hờn dỗi nè :
…”anh chỉ còn là của một mình anh
ly rượu đắng –niềm vui đang có thật
anh và bạn bè ,chỉ một tâm hồn duy nhất
một tâm hồn không quá khứ, chẳng tơ vương

Em chủ quan chắc rồi nhà thơ tác giả ơi , hay là em nói thách lên một chút chứ có “tâm hồn “nào xa người mình yêu mà “không quá khứ chẳng tơ vương “  hở trời, mà giả sử nếu có  một con người như thế thật trong đời thì thay mặt đàn ông biết trân quý tình yêu đích thực trên đời này  tôi khuyên nàng hãy quên gã “táng tận “ ấy đi ,,nhớ nhung gã có ích gì khi khuyên nhủ gã, kêu gọi  tình yêu đã mất nơi gã dù em đã “”gọi tình khan tiếng em ơi’’:*
“niềm vui trong men cay,niềm vui không đọng mãi
xót đau nào ở lại cuối cơn say?”
Đọc đến đây tôi thương người phụ nữ trong thơ quá chừng chừng Đời tôi mà có được người phụ nữ nào yêu tôi như nhân vật nữ trong bài thơ tôi sẽ”liều mình như chẳng có “ đáp trả .Chuyện gì xảy ra sau đó tôi không cần biết  .Cần chi em phải  kêu gọi “dạt dào ,khao khát đầy vơi,đừng quên lãng “ những thuộc tính bất biến của tình yêu tự phát, tự lưu và tự hủy . Nhưng như tôi đã nói ấy là nàng buồn một mình rồi nói dỗi đó thôi chứ nàng cũng biết anh không đến nỗi “đoản “thế .“

Xin đừng trốn mình trong men đắng …
…bao lần vờ vĩnh hồn nhiên’
 Có thể  chúng ta  vì quá thương nàng mà  trách oan chàng rồi  biết đâu chàng cười cợt vô tư  chính là nỗi buồn đau không nước mắt . “ Người ta nhìn thấy hắn cười -Không ai biết nước mắt rơi phương nào* “đàn ông họ yếu đuối hơn đàn bà nhiêù (không yếu đuối sao trốn mình trong men đắng ). Từ cổ chí kim có ai thất tình mà đi ăn chè, uống nước ngọt đâu .Ai thất tình cũng vùi mình vào men rượu tìm quên lãng  một loại thất tình bi lụy kiểu đàn ông “Dục phá thành sầu tu dụng tửu” có từ thiên cổ  .Đàn bà có khi nào bị tình phụ mà tìm đến rượu đâu bởi họ có một thứ vũ khí chăm sóc nỗi buồn rất tối tân và  hiệu nghiệm Đó là  phương nước mắt .Nàng mình ở đây nhiều nước mắt thật “đầy hồn “”uống một mình ,ngược giòng tê tái chảy “.thì đã quá đủ để ăn nước mắt,uống nước mắt,cười nước mắt rồi sao…
Nhưng  có câu này tôi không đồng ý  với tác giả chút nào :
“ giọt nước mắt chỉ riêng em nhìn thấy “

Sai rồi cô nợ,sao chỉ riêng em,  tôi tin nhân vật” anh “cũng nhìn thấy chứ nếu anh không nhìn thấy thì anh quá tệ  xa anh là niềm vui chứ khóc làm gì .Trên đời này đâu chỉ một gã mà thôi mối tình ấy không đáng tiếc thương đến vậy .Người bình bài thơ “Rượu đắng “của Đinh Thị Thu Vân  từng làm kẻ phụ tình và từng bị tình phụ .Có những “ mối tình mang xuống tuyền đài chưa tan”  nhưng cũng  có những mối tình  mà tan vỡ không hề tan chảy  không hề viện dẫn đến rượu, cà phê ,thuốc lá và nước mắt .Vậy tại sao em còn nói “xin đừng giấu giếm “.Ai giấu giếm  “Anh” hay chính nàng.  Tác giả trong cơn đau tình vẫn còn đủ tỉnh táo giấu chủ từ  để mở rộng hơn trường liên tưởng trong người đọc .Ở đây tác giả vô tình đã để lộ sự mâu thuẫn trong lòng đang giông bão. Nàng vừa tin khi xa nhau anh  sẽ rất “day dứt cô đơn””trốn…trốn…’’”giấu giếm “ nghĩa là nàng linh cảm chàng cũng rất đau khổ khi xa nàng nhưng vì một lý do nào đấy không thể cùng nàng sum họp .Nàng hiểu ra điều ấy ,dỗi có ,trách có nhưng chấp nhận  nỗi đau ấy cho riêng mình  để đắm chìm trong bể nước mắt bi thương của cuộc tình đã mất.
Người phụ nữ sau tan tác thường bị sốc nặng hơn đàn ông và “giọt nước mắt ngược dòng tê tái chảy-giọt nước mắt chỉ riêng em nhìn thấy “ là liều thuốc giải thiêng  nhiệm màu nhất . Họ không thể nhanh chóng lao vào các mối tình khác như đàn ông vì họ lúc nào cũng ở thế bị động .Người phụ nữ trong bài thơ càng chìm đắm hơn là đằng khác bởi nàng đã lao vào cuộc tình không lối thoát bằng cái lao của phù du .Ánh sáng sức nóng của ngọn lửa sẽ thiêu cháy nàng trong nước mắt .Biết vậy mà  biết bao người phụ nữ trên đời này  đã dấn vào cuộc bi thương kia.Có phải là một cuộc đau thương tràn hạnh phúc  không thì chỉ người trong cuộc mới biết .Dù sao chúng ta cũng là kẻ ở ngoài lề .

Sugar Hill

27/12/16
 * Thơ Nguyễn Hàn Chung

 

 

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ Nguyễn Tấn Sĩ
Bài kếThơ Hư Vô

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here