Bình bài thơ “Sẽ là “của Hiền Mây

0
507

Bình thơ

 

          Sẽ là

sẽ là mây trắng bay về
ôm hoàng hôn để ngủ mê một lần
để quên những sớm bâng khuâng
những đêm mộng mị
nẻo trần
mông lung

**
sẽ là gió tự nghìn trùng
thổi tan tác trận sau cùng
rồi thôi
quẩn quanh bên núi mồ côi
nằm nghe đồi kể
chuyện bồi hồi yêu

**
sẽ là cát bụi liêu xiêu
lang thang tìm chốn
vô ưu
yên bình
không nhân ảnh chẳng bóng hình
không vương vấn chẳng nhớ tình trót trao

**
sẽ là anh kiếp hư hao
lên thuyền đánh giấc trăng sao
hết đời
cùng em
chuyến cuối chơi vơi
tay trong tay ấm giữa trời khói sương

**
sẽ là em vịn làn hương
thiết tha nhờ gửi câu thương lắm người
dù gì cũng đã từng
thời
vui
dầu phải đổi tơi bời nhân sinh

**
sẽ là
lần nữa chúng mình… .

 

Hiền Mây

 

Lời bình của Nguyễn Đức Mù Sương

 

“sẽ là mây trắng bay về
ôm hoàng hôn để ngủ mê một lần”

Điệp ngữ “sẽ là “láy đi láy lại  sáu lần mỗi lần là một cung bậc khác nhau bộc tỏ một tình cảm khác nhau  : Một tình cảm phi hiện thực chỉ có thể xảy ra trong tương lai”sẽ là …” .
Khổ thơ thứ nhất chủ thể trữ tình là” mây trắng “ , một thành viên của hư ảo lại xuất hiện trong thời khắc đặc biệt “hoàng hôn” trong trạng thái “ngủ mê một lần’’.Thì ra nhân vật “mây trắng “ này bị các tính từ “bâng khuâng ,mộng mị “nhiều quá đến nỗi phải cầu viện đến giấc “ngủ mê “ để quên đi cái “nẻo trần “”mông lung “ ấy .

sẽ là gió tự nghìn trùng
thổi tan tác…”

Mây rồi lại gió ,thêm một tầng hư ảo nữa nhưng tác giả đã đóng đinh thời gian vào “trận sau cùng rồi thôi “.sao lại trận sau cùng  nhỉ ,chắc người “gió “ này mà đến đây ta cũng chưa biết là nam hay nữ đã hạ quyết tâm “bồi hồi yêu “ trong trận sau cùng  này .Có điều tôi không biết vô tình hay cố ý tác giả hạ từ “tan tác “ vào đây như là dự cảm cuộc yêu này sẽ không bình yên chút nào  bởi” gió tự nghìn trùng “ ắt phải mãnh liệt lắm mà” thổi “ nữa thì làm sao cuộc” bồi hồi yêu’ còn nguyên trọn ái ân hở trời .

“ sẽ là cát bụi liêu xiêu
lang thang tìm chốn…”

Cuộc tình này thật không ổn chút nào mây gió tuy tản mác  nhưng rồi cũng có ngày hội tụ chớ “cát bui”mà “liêu xiêu ‘thì tìm chốn :”vô ưu”’yên bình “ thật quá là khó nếu không nói là điều không thể.
không nhân ảnh chẳng bóng hình
không vương vấn chẳng nhớ tình trót trao

Yêu nhau mà không nhân ảnh chẳng bóng hình là yêu cách nào ta ! À người đọc đã đoán ra rồi . Phải chăng tác giả muốn nói đến mối tình  nào đó trong quá khứ xa xăm xem đó là” cát bụi “ để toàn tâm toàn ý với tình yêu trong “trận sau cùng” này ‘
“sẽ là anh kiếp hư hao
lên thuyền đánh giấc trăng sao
hết đời”
 Sau khi không còn vương vấn với mối tình cũ nữa tác giả  hạ quyết tâm “đánh giấc trăng sao hết đờicùng em ”chuyến cuối chơi vơi’”tay trong tay ấm giữa trời khói sương “.Đến đây giới tính của chủ thể trữ tình mới được he hé đôi chút người đọc vẫn còn căng óc ra suy nghĩ là nàng thổ lộ tình yêu hay chàng tỏ  bày tình ái  đây.Hai khổ thơ cuối cùng láy đi láy lai “sẽ là anh “sẽ là em “. Thế là anh hay là em phát ngôn đây . Tác giả khá cao tay khi dùng nghệ thuật chủ thể song hành vốn khó sử dụng trong một bài thơ tình .Là anh mà cũng là em bởi hai ta bây giờ đã hòa trộn cùng nhau thành một, gắn bó cùng nhau vượt qua cái sự “tơi bời nhân sinh “ này .
Cái sự yêu nhau giữa trai và gái  xảy ra trong cuộc đời này như cơm ăn ngày ba bữa sao tác giả lại dụng một gam màu lạnh đến thế “mồ côi””liêu xiêu ‘”hư hao “” tơi bời ‘ như tiên cảm những đỗ vỡ mất mát trong tương lai dù đã khẳng định như đinh đóng cột là sẽ cùng người mới trong “chuyến cuối chơi vơi ‘ này lên thuyền  hạnh phúc đến “hết đời .

Đọc đến đây ta có thể võ đoán chàng ,hay nàng cả hai đều đã bị men tình làm cho”tơi bời hoa lá “ ngày còn “sen ngó đào tơ ‘‘đã bị tình hành vật vã nhiều rồi nên trong thâm tâm rất sợ ly tan dù ngoài miệng làm ra vẻ cứng cáp lắm khẳng định từng sáu lần điệp điệp “sẽ là “ “sẽ là “…
Đọc hết bài thơ ta thấu cảm mối tình giữa chàng và thiếp trong bài thơ rất đằm thắm và mãnh liệt .Cả hai người muốn vượt thoát một trở lưc vô hình nào đó để đến với nhau trong cuộc tình cuối đời .Tôi đoán non đoán già cặp tình nhân này không còn trẻ nữa bởi người trẻ không ai nói “trận sau cùng “”chuyến cuối “ bao giờ bởi họ còn có thời gian họ còn chơi thế thủ phòng hậu đối tác lật kèo nữa chứ còn người lớn tuổi có còn gì đâu để mất khi cái thời gian hăm hở tấn công trên mái tóc ,làn da.từng giờ từng khắc .Một điều ta thấy rõ ràng tất cả diễn tiến tình yêu đều nằm ở thì tương lai mà đã là tương lai thì có ai trên đời này khẳng định chắc ăn được đâu nhất là tương lai tình yêu lại càng mờ mịt hơn nữa .Có người yêu nhau từ thời để chỏm tới khi tóc bạc da mồi còn kéo nhau ra tòa li dị như hai người thù cũ gặp lại đó sao.
Nhưng dù sao cũng mong họ đoàn tụ ngay trên cuộc đời này chứ đừng để quá muộn , gì gì “kiếp sau em trả nợ “ “mối tình mang xuống tuyền đài chưa tan “mà tội họ.Họ là mình đó .Chớ sao !

Autumn Meadow Houston TX
6/1/17

 

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ Tamtho Vuong
Bài kếThơ khaly chàm

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here