Thơ Vũ Thiên Kiều

0
428

 

 

SÓNG VỖ NGÀY KHÔNG

A xít rót chiều không hẹn trước
này vết bỏng oán hờn cửa ngõ
lối tìm đi sao lối ấy xanh xao

Chiếc váy đã đốt chiều không mảnh
hoa của váy nằm kiêu thêu ngọn lửa?
tụt dốc của tình ai nâng váy mà hôn

Vùi tháng vùi năm bật ra đứa trẻ
phép dỗi bài hờn nhúng bùn sâu để thấu
mười sáu trăng tròn chạm mắt cũng là đêm

Nước mắt rót cho chiều cạn đáy
thương dòng sông mái chèo đi ngủ
hội ngộ lần sau nở tím giấc mơ

A xít rót trời vết bỏng lại tặng em
chằng chịt lối kịp bàn tay kim chỉ?
và mũi vá trượt từ vòng mắt
rỗng ở núi tình
biển sóng vỗ ngày không

trưa 14.01.2017
Vũ Thiên Kiều

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here