TRONG QUÁN RƯỢU CÂY TÙNG GAI-Ở ĐÂY NÀNG KHÔNG CÔ ĐỘC

0
109

Trần Thị Bạch Diệp

TRONG QUÁN RƯỢU CÂY TÙNG GAI

Con đường ướt trăng về phía nhà thờ
Đêm ấy
Những ngôi sao sà thấp xuống ban công
Anh bên cốc rượu Gin
Như nốt lặng của Bach
Trầm hùng
U uẩn

Cây Tùng gai đứng im
Cột dèn lặng thinh
Những chiếc bóng bất động trên tường
Chúng ta chưa hề nói điều gì
Chỉ ánh mắt

Khúc ĐỊNH MỆNH phút thứ ba
Sự náo loạn dấy lên
Em pha cô độc trong ly Cook tail sánh màu
Che cơn khát đến đớn đau tuyệt vọng

Trên vầng trán lặng thinh của anh
Em đọc bí mật của ánh sáng và bóng tôí
của khổ đau và niềm hân hoan sau làn tóc rũ
Mãnh liệt âm thầm như đất như nước và lửa
Chúng ta chưa hề nói điều gì

Làm sao như chưa hề có điều gì
Khi mùa hè đang ở khắp nơi
Đêm men màu rượu chát

Em không nhìn anh
Nhưng ai cũng biết
Người ta nói
Đó là ĐỊNH MỆNH

Ở ĐÂY NÀNG KHÔNG CÔ ĐỘC

Nàng mang nỗi buồn từ xứ sở rét mướt
Phơi dưới nắng dã quỳ
Sau lưng là phố cũ mùa đông
Một mình giữa phòng chờ
Một mình với chuyến bay xa lạ.

Những thiên thần ca hát nơi thánh đường đá nâu
Thành phố như vòng tay ôm hoa
Những ngón tay ngọt ngào mùi quả chín
Ở đây nàng không cô độc

Nàng hát thì thầm trong ngôi biệt thự cũ
Đọc một cuôn sách trong căn phòng tiểu thư con gái sếp ga
Ngắm mình trong chiêc gương của nàng
Nghe tiếng còi tàu trăm năm trước vọng về
Tím một nhành Thạch thảo

Ở đây nàng không cô độc
Đường lên dốc chợ bày đầy trái chín hoa tươi
Mùi đậu nành thơm ấm một góc đường
Những con dốc ngắn
Cho những ngôi nhà bên những hàng cây
Nương tựa.

Ngày đến đây nàng không còn khóc
Gió vén tóc ngọt ngào
Nắng dã quỳ dịu dàng trên vai
Như trẻ thơ êm trong giấc mơ ngàn hoa
Như người tình trong vòng ôm tin cậy

Một ngày có bốn múa
Xuân hạ thu đông cho ngày mai lại xuân
Nàng không một mình trên chuyến bay trở về
Mặt trời cao nguyên ấm bàn tay nhỏ…

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here