Trang thơ tình của Đinh Thị Thu Vân

0
2042

Nhà thơ Đinh Thị Thu Vân

Tên thật:  Đinh Thị Thu Vân
Sinh năm: 1955
Nơi sinh: Thủ Thừa – Long An

là một nhà thơ nữ mà khi ta đọc những bài thơ tình hồn nhiên dung dị của chị dường như ta bắt gặp chính một phần đời mình với những đỗ vỡ chia ly những vận động bí ẩn của tâm hồn mình của người mình yêu qua ngôn từ nghệ thuật vừa rất đời thường vừa rất lạ thường. Thơ chị có điều đặc dị là hình thức nghệ thuật không được nhà thơ xem là cái vỏ của nội dung mà mọc lên từ đáy sâu thăm thẳm của hồn người gắn liền với cái biểu đạt trong hình tượng thơ, tĩnh tại mà lại tạo xung lực cho những người yêu nhau bất kể giai đoạn nào trong đời dù là “Đâu còn cái tuổi tay em gối – Mền nệm điêu tàn không dám vui” (Nguyễn Hàn Chung-Thu tưởng ). Cám ơn chị và xin giới thiệu chùm thơ  năm bài của chị. (BBT)

c491inh-the1bb8b-thu-vc3a2n

RU OAN

gối đầu lên chân em đi

khép ngoan anh nhé rèm mi lặng buồn

em lần khuy áo mà thương

sâu trong lồng ngực anh dường như đau…

gánh nơi sợi tóc phai màu

bao nhiêu bạc bẽo và bao phũ phàng?

nghiêng lòng gởi chiếc hôn sang  

bao nhiêu ấm đủ xua tan rã rời?

hôn ru…mà mắt cay rồi

bao nhiêu năm vắng lạc loài phận nhau

muộn màng… mai dẫu về đâu 

cũng xin còn phút ngã đầu mênh mang

là đôi ba phút lỡ làng

em ru anh, để ru oan đời mình!

SÀI GÒN ĐAU               

em yêu Sài Gòn, vì nơi đó có một người đau

một người mất những vàng son quá khứ!

sông cạn gió

đường cạn dần cây lá,

mà mắt anh không cạn những niềm xưa

Sài Gòn của anh

một thời Công Lý

một thời Tự Do

Sài Gòn của một thời Thương xá

em bước qua, ngơ ngẩn mắt quê mùa!

một thời của anh – em chưa trải nắng mưa

chưa vào khu sách cũ

chưa biết ươm lòng thương thêm màu phố

xa khuất thủy chung, Sài Gòn như đất lở

như câu thơ lạc vận chẳng neo hồn!

Sài gòn trôi… Sài gòn trôi…

chúng mình không kịp giữ!

… đâu còn nữa dáng hình neo góc nhớ

Sài Gòn oan – ngơ ngác buổi ta về

anh lặng khóc một ngày cây lá đổ

có đợi chờ bàn tay ấm sẻ chia?

có chờ nghe em nói giữa ngàn khuya

cay xót lắm nỗi cội nguồn bung vỡ

Sài Gòn đau… Sài Gòn đau…

anh ơi

thêm một lần buông tay không nỡ

thêm một lần ngập đắng để quằn thương…

KHUYA XA

anh ơi em nhớ cay cay mắt

nửa hơi thở đuối lắt lay hồn

khuya xa… âu yếm se vơ vất

cách gì chuốt được một vòng ôm!

là lụa say yêu em trải mướt

mi ngoan, lòng ấm, tóc mềm nuông

tay êm gối đượm chờ chăm chút

vật vã từng giây nhớ nhớ cuồng…

CHIỀU CUỐI NĂM 2016

chiều nay tôi muốn đi hoang quá

xé vụn mình ra để nhạt nhoà

chiều nay tôi muốn men hồn gió

tung đời tan tác phía mây xa

nhoà thương… tôi khóc tôi tàn tạ

tôi khóc tình yêu vỡ đắp bồi

nhoà hương, hoa mảnh phai vào lá

tôi xoá bao giờ cho hết tôi?

CAO XANH GIÓ, CAO XANH LỒNG LỘNG NHẮC…

qua mấy vòng quay dãi dầu rồi, mà chúng mình sao chưa                                                    

                                                                              nhận ra nhau

ngày đang cạn

em vẫn mong mải miết

xa vạn dặm hay kề cận bến?

hồn yếu đuối đôi lần ngộp choáng

đom đóm chập chờn hoa mắt đêm thâu

không biết anh đâu – nhiều khi em lạc gót

chân thẫn thờ nhầm lẫn nông sâu!

em vẫn thiếu anh, ngay cả khi khuyên lòng ẩn náu

mượn chút tình hờ khép lại ước mơ đau

mượn chút tình rơi – xát muối nhịp tim trào

vẫn thiếu lắm một miền thương đồng vọng!

 

anh có vắng em không… chuỗi ngày yêu xáo động

chuỗi ngày cuồng tiếp tiếp chuỗi ngày hoang?

anh có thiếu em… những ngày không lẻ bóng

những ngày đôi ru thiếp những đêm tràn?

cao xanh biết chúng mình trôi dạt, biết

bụi mù bay mờ khuất buổi quay nhìn

cao xanh biết… đời ta đang trở rét

năm tận tháng cùng đặc quánh nỗi lênh đênh!

cao xanh gió, cao xanh lồng lộng nhắc

năm tận tháng cùng

                              đừng phụ

                                          chút mong manh…

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here