Trang thơ PN Thường Đoan

0
331

 

 

NGẮM

một mình trong căn phòng nhỏ
mai nở đúng giao thừa vàng ươm
một góc lạnh giấu nụ cười biếc
ta khoe nhan sắc mình ở phía xuân xa

trong căn phòng nhỏ không mở cửa sổ
mùa xuân khoan thai soi gương
vết nứt đông xưa co mình
ta tròn trịa mỉm cười không gượng gạo

con Cưỡng trong chiếc lồng quên đóng cửa
líu lo chào xuân chào xuân
đành chúc mình bình yên khi đêm qua hết

dẫu không khắc khe
vẫn biết ta chưa độ lượng
khi thắt lòng
trong căn phòng đầy mai nở đúng giao thừa .
….

MÙA XUÂN Ở LẦU 5 LÚC 4 GIỜ 30 CHIỀU

nắng buổi chiều tưới lên gió và những ô gạch tầng thượng
dát lên cửa kính màu vàng ngọt hình dòng sông
có gì đó khó chịu ở ngực
trái tim thức dậy sau 12 tháng đông lạnh
ấm cả những dãy hành lang không người.

mùa xuân không đi luôn
nhưng người không trở về
nắng ngất ngây rộng lượng
tóc không tha thứ nên thôi dài
mà nỗi yêu người không phai

4 giờ 30 chiều nắng nhẹ như tơ
bầy chim cu gáy đứng trên nóc cao ốc gật gù
hạnh phúc bầy đàn thỏa mãn

dưới những viên ngói màu rêu của cụm nhà cổ
là nhiều mùa xuân cũ không vui
xếp lớp
xếp lớp
có một mầm xanh nào đó đang chòi đạp
vươn lên giữa trời sắp hoàng hôn

những viên gạch từ tầng trệt lên tới lầu 5
nhiều hơn tuổi người đàn bà đang ngắm nắng
mùa xuân không bao giờ mang nỗi buồn
nên nắng lúc 4 giờ 30 chiều sắp tết thật đẹp.
….
PNTĐ/ 15-11-2016

KHI DÃ QUỲ NỞ

em sẽ về khi dã quỳ nở
đường thông xưa tìm lại dấu chân
vàng con dốc một màu hoa dại

em sẽ về dẫu anh xa ngái
cuối trời kia là rừng mênh mông
không bóng anh chỉ còn bóng núi

bảng lảng sương
lao xao gió gọi
dài trong em một chiều xuân xưa
yên tịch với đồi thông lặng ngủ

con dốc đỏ
quán cà phê ai đợi
chân bước trên nắng lấp lánh hoa vàng
khói thuốc quen đậm yên tóc rối

em sẽ về
dẫu anh không chờ đợi
cùng dã quỳ vàng thẫm mù sương
ngóng vó ngựa khua chân trời heo hút.

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ Cindy Đặng
Bài kếThơ Thục Uyên

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here