Trang thơ Phương Uy

0
427

Phương Uy  tên thật là Hoàng Lê Diễm Trang hiện đang dạy học ở Trường THCS Hàm Tân Bình Thuận. Ngôn từ trong thơ cô dường như muốn hướng tới tính không lệ thuộc vào các quy tắc như mọc lên từ đáy sâu hồn thơ gắn kết vào sự biểu đạt mạnh dạn pha trộn chất đời thường và chất dị thường. Lần đầu Phương Uy gửi một chùm thơ mới  khá đặc sắc và cảm động đến BSV. (Tranh Nguyễn Man Nhiên )

phuong-uy

 

Tiễn mùa

Tạm biệt tiếng đông lạnh giá
thổi qua trầm hương đêm rằm
gió lùa mùa hây hẩy vội
cuốn theo sương khói xa xăm

Nghe lời dậy thì trên sóng
vờn nô bóng nước trôi xa
tóc bay cuối trời gió hát
em về khinh vũ như hoa

núi đồi khoe vồng ngực mẩy
tràn trên ánh mắt xuân thì
hoà mình theo dòng phố chảy
vút mùa chim én thiên di

nhặt trên cành mai một đoá
nắng tươi lóng lánh mãn khai
cánh gió thì thầm trổ nụ
nâng tiếng xuân về trên tay

 

Giọt đắng

 

gọi hồn cho ly cà phê buổi tối
mưa ngút trầm hương xanh mộ ảo
gọi hồn lau lách bờ tre
gió về xanh lên tuổi
em nhập mộng trầm hương không nuối
tôi triền rêu níu trăng về
ngày bão lũ ôm nỗi buồn lộng lẫy
gầm từng cơn mớ phủ chân đê
đất nuốt giận từng trận đau thắt ngực
có vỡ oà như mưa?
em có đến rồi như hư như thực
như vầng trăng xanh tái mớ mây mù
gọi cho đắng từng đêm xa ngai ngái
đêm trầm nhang đêm cóng lạnh hư vô
thanh âm đá buốt ngực trầm nhức nhối
tiếng ai reo giữa nước bạc mơ hồ

 

nhân dáng lưu đày

 

Ngay ở phút bốn mươi bốn một phần tư, bộ não lõng lẻo thở xoà , lời mực non còn xanh trên ba trăm sáu mươi độ, tối kị cho sự dèm pha lạnh cơn ghen tức tưởi, sự ảo tưởng nhai nuốt và nghiền nát như dạ dày kì tiêu hoá cuối, dung dịch thuỷ phân cho buổi sáng tràn ngập trận mộng du đoạ đày, giữa những nếp mây gấp ly lưu trữ trong hộp sọ chật kín, nhân dáng nỗi buồn trở thành những đôi mắt cá tròn xoe không bao giờ nhắm, đôi tay anh đã vuốt mắt bao lần nhưng màn mi vĩnh viễn ly thân, anh đã dặt gạch nối lên cơn mơ xưa cũ, cho dù ngày mai hay đến ngàn năm sau cũng chỉ có một lần ngay ở phút thứ bốn mươi bốn một phần tư, nụ hoa mười giờ nhỏ bé chợt loé sáng như mặt trời sau khi lớp bụi sương mù tổn thương mặt đất, không khí đông cứng và lạnh như tiếng thép, như màu xanh của hoa cát cánh nở ra lúc nửa đêm, có vẻ như hơi thở đã xáo trộn mặt đất, lũ sứa bò loi ngoi dập dờn trong sa mạc kí ức, từ lâu anh đã không còn được giấu nỗi buồn vào trong em, kể từ khi nào? có lẽ đã là lúc cất cánh cho một mùa di trú mới, những cánh rừng từ lâu đã rời xa vòng ôm của thành phố, buổi sáng nhợt nhạt bằng những tiếng phong linh rè âm khàn giọng gọi tên một ngày thất lạc, những kí tự nổi loạn trên bàn phím, màn hình trắng là khăn liệm cho mỗi trận loạn lạc , nỗi nhớ trong sử thi bị ám ảnh bằng viên nén hay viên sủi bọt thấm sâu trong từng tế bào, cuộc hành hương về đất hứa của mười tám ngàn tám trăm tám mươi tám dấu chân xoè ngón, những dấu chân trong nhân dáng lưu đày đang truy tìm vẻ đẹp của một câu thơ

 

HOÀI

Qua rồi những hào hùng ly loạn
Người về khoả áo mài đêm vắng
Gió rót cành sương tiếng thuốc lào
Ám mùi hơi thở hoài không lắng

Người lính ngày xưa giờ tóc trắng
Màu xuân đã đọng ở sinh phần
Bạn bè chiến hữu nhiều lưu lạc
“Thiên đàng” một cõi một chung thân

Người lính ngày xưa chừ tám chục
Ngóng trông từng cuộc gọi đường dài
Chiến hữu: bọn tôi về phương khác
Mỗi mình anh lạc phía giêng hai

Chiến hữu: Thôi cũng gần một kiếp
Nhớ thương cũng mấy chục năm rồi
Hào hoa tóc áo phai gần hết
Sao ở trong lòng mưa vẫn rơi?

(tác giả gửi thơ và ảnh )

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here