Trang thơ Phạm Ngọc Lư

0
686

Nguyễn Hàn Chung chỉ được hạnh ngộ nhà thơ Phạm Ngọc Lư một lần độ 1 tiếng đồng hồ ngồi quán cà phê Vĩnh Khôi đường Độc lập năm 2008 tại Đà Nẵng với anh Cung Tích Biền,Đặng Ngọc Khoa ,Huỳnh Lê Nhật Tấn …nhưng vẫn thường xuyên đọc thơ anh .Nhớ anh BSV đăng một chùm thơ của anh(trừ bài Biên cương hành đã quá nổi tiếng ) như là một chút tiễn đưa anh về với quê nhà sông Hương núi Ngự để đi vào cõi vô cùng.

Tưởng nhớ
nhà thơ Phạm Ngọc Lư 

             (1946-2017)

Thuyền quyên

Em từ tình sử bước ra

Y trang yểu điệu đôi tà mộng bay…

 

Chờ nhau gác gió lầu mây

Nghìn đêm giọt nến rơi đầy trang thơ

Nghìn đêm sông lạnh trăng mờ

Trương Chi bạc tóc bên bờ Tương giang

 

Chiều nao nhất kiến hồng nhan

Chiều nay xác bướm rơi vàng mộ hoa

Áo xưa mộng mị đôi tà

Đành thôi xếp lại Nam Kha gối đầu

Mơ gì phong các vân lâu

Mà theo chim mộng tìm nhau cuối trời

 

Đêm nay nước chở thuyền trôi

Thuyền quyên em chở tình tôi xuôi dòng

Ngày mai lặng lẽ hư không

Còn chăng đôi hạt bụi hồng… thơ bay

 

4 – 1996

Quá giang tự vịnh

 

 

Sông Hàn, mệt lắm, sông Hàn !

Mai qua chiều lại trưa sang tối về

Đời mòn lăn chậm bánh xe

Áo cơm bải hoải nặng nề lăn theo

Dài chi nhịp nhịp giang kiều

Tha hồ gió ngạo mưa kiêu rách lòng

Đành như hàn sĩ qua sông

Đành như khuê nữ chậm chồng quá giang

Trông ra trời nước mơ màng

Giật mình trẩy khúc gian nan qua cầu

Đoạn trường lăn bánh xe đau

Sông Hàn lạnh sông Hàn sâu… im lìm

Sông nào nước xoáy trong tim ?

 

2 – 1997

 

 

 

Ngập ngừng trông núi

 

Ở lâu bên núi Sơn Trà

Trầm ngâm núi, lững lờ ta, u trầm

Bấm tay Tuất Hợi Tý… Dần

Năm năm ngồi ngắm phong vân khứ hồi

Nhiều khi thấm gió ngàn khơi

Tung hồn lên núi rong chơi tha hồ

Đôi khi nhìn sóng lô nhô

Lòng đang quang tạnh bất ngờ nổi mây

Đôi khi rót chén rượu đầy

Ngập ngừng trông núi… ô hay núi nhìn

 

Năm năm ba nổi bảy chìm

Ta mơ làm núi đứng im yên hàn

Trầm ngâm, vòi või, hiên ngang

Núi ơi! hồn núi miên man nghĩ gì ?

 

 

 

Phù dung

 

Phải em là khách chiêm bao ?
Từ đêm thiên cổ lạc vào đêm nay

Xiêm vàng áo giấy lay bay

Mơn man nét khói đường mây đa tình

 

Em từ quê quán Vô Minh

Thoát thai cát bụi tái sinh đào hồng

Khuya nay mở quán Phù Dung

Mời ta khai vị sắc lòng phấn hương

 

Đêm xưa tao ngộ Tầm Dương

Nhận ra dòng dõi đoạn trường với nhau

Khóc cười chung một bể dâu

Tài hoa đồng hội khổ đau đồng thuyền

Phong trần xé áo rách xiêm

Ba đào đắm mộng truân chuyên hớp hồn

Ta chơi vơi giữa sinh tồn

Em chưa thoát nợ phấn son kiếp nào

Đêm nay rượu gởi tình trao

Đề thơ lên cửa chiêm bao, chạnh lòng…

 

Lạnh dần một quán hư không

Khép dần một đóa phù dung vô hình

Em chìm xuống đáy Vô Minh

Bỏ ta trên bến nhân sinh bàng hoàng

Sương rơi, đêm cạn, quán tàn

Cô đơn vòi või trần gian ta ngồi

Chung quanh vẫn vậy: cuộc đời !

 

1998 – 2003

 

 

Trở về phá Tam Giang

 

 

 

Phá Tam Giang phá Tam Giang !

Gió hiu hiu sóng gợn mơ màng

Trời vẫn xanh màu xanh cố cựu

Mây trầm ngâm khói nước miên man

 

Mười năm dong ruổi mòn đất khách

Về cố hương chiều xế nắng tàn

Bỏ nón, tháo giày, xăn tay áo

Rửa phong trần thẹn với Tam Giang

 

Kè đá rêu xưa ngâm bến cũ

Còn người đi người đợi đò ngang

Còn xóm chài lưa thưa mành lưới

Còn nhấp nhô thuyền thúng thuyền nan

Không còn người chèo đò năm xưa tóc bạc

Cô lái đò chiều nay trán nhăn

Trừng mắt nhìn ta trách móc :

“Mười mấy năm chú mới về làng !”

 

Mười mấy năm ? Phải rồi, ta quên mất !
Cái thuở áo cơm trở mặt phũ phàng

Điêu đứng năm Mùi ra đi năm Tuất

Ra đi mưu cầu y thực

Trở về nặng trĩu gian nan

 

Nhớ buổi ra đi thân tình đưa tiễn

Vợ xếp câu thơ chị gói khúc đàn

Đệ tử mươi người tung hô dâng rượu

Thôn nữ vài em gởi gắm gió trăng

Mẹ tóc trắng nhìn theo lặng lẽ

Con tóc xanh hai đứa dùng dằng

Ta mím môi, chỉ Tam Giang thề hẹn

Không là Tương Như mà khí khái dâng tràn

Bước xuồng thuyền nhìn trời cao dõng dạc

Gõ mạn thuyền ngâm khúc Hành phương Nam

 

Hành phương Nam, hành phương Nam !
Mười mấy năm tấm cám thau vàng

Thấp cao danh lợi

Chí khí dở dang

Tơi tả bao phen buồn thân thế

Đắng cay mấy bận khiếp hồng nhan

Mưa miền Nam, nắng miền Nam

Trông mây thấp thỏm, nghe gió bàng hoàng

Mười mấy mùa trôi qua không nhớ

Quá đỗi mưa đau

Quá nhiều nắng khổ

Lẽ nào Trời bỏ ta chăng ?

Đọc thơ Nguyễn Bính chua tâm sự

Đọc lại thơ mình thẹn gió trăng

Chén rượu quê người sao mà bạc

Ân tình đất khách lắm đa đoan

 

Chiều nay về… bên phá Tam Giang

Phía bờ Đông vẫn xóm vẫn làng

Mười mấy năm còn ai trông ngóng

Mười mấy năm mỏi mòn ước vọng

Mẹ có thương con gió bụi lầm than ?
Chị có xót em một đời thất chí ?
Em không buồn ta ?
Sao lòng ta phai nhạt đá vàng !

Phá Tam Giang, ôi phá Tam Giang !
Gió hiu hiu sóng gợn mơ màng

Nước vẫn mặn mòi mây quen thuộc

Sao lòng ta sóng gió ly tan

Xin xấu hổ với lời thề ngày trước

“Không công danh bất phục hoàn !”

Xin biết ơn cô lái đò nhân hậu

Còn thương ta mời ta quá giang

Thôi rửa hết phong trần nơi bến nước

Để trở về đứng khóc dưới hương quan !

1996

 

 

 

Cố Lý Hành

 

Chiều chết đuối trên sông ngờm ngợp

Nước đua chen đớp bọt nắng tàn

Đò qua sông đìu hiu bến đợi

Buồn rút lên bờ cây khai quang

Mây đổ xù lông như chó ốm

Trời bôi nhòe mặt ngóng đêm sang

Thôn ổ tiêu sơ gầy khói bếp

Đồng không mốc thếch lạnh tro tàn

 

Có biết ta về không cố lý ?

Mười năm chưa lạ mặt xóm làng

Sao phên giậu nghiêng đầu câm nín

Rơm rạ làm thinh chẳng hỏi han

Cổng khép rào vây vườn cỏ dại

Tường xiêu mái rách bóng nhà hoang

Ngõ vắng bàn chân như hụt đất

Tre già đang kể chuyện chôn măng

Nương rẫy đang phơi lòng dâu bể

Nói làm sao hết nỗi bàng hoàng ?

Khóc làm sao vừa lòng cố lý ?

Phải đây là cố lý ta chăng ?

Đâu bóng mẹ già sau khung cửa

Và những người em mặt trái soan

Đâu bóng chị hiền như hoa cỏ

Bên luống cà xanh liếp cải vàng !

Đất đá thở ra mùi u uất

Bốn bề hun hút rợn màu tang

Ai chết quanh đây mà cú rúc

Mà cơn gió lạnh réo hồn oan

Ai trong muôn dặm không về nữa

Cố lý mười năm mộng bẽ bàng

Cố lý mười năm ngày trở lại

Như ngày Lưu Nguyễn xuống trần gian !

1972

CHIA SẺ
Bài viết trướcCHÙM THƠ NHỎ 
Bài kếNHỮNG BÀN TAY

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here