Trang thơ Nguyễn Đức Bạt Ngàn

0
677

Nhà thơ Luân Hoán vị chủ soái của chiếu văn chương đặc sắc hải ngoại: ” Vuông Chiếu” có một phác họa vài nét cũng ngạo nghễ ngang tàng không kém cái “ngạo nghễ ngang tàng” về nhà thơ Nguyễn Đức Bạt Ngàn trong một bài thơ ngũ ngôn

“thấy ông hơi tửng tửng
có chút gì bất thường
hóa ra người viết lách
có nhiều tật dễ thương
riêng ông giàu cốt cách
nhiều bạn bảo vậy mà
tôi xác nhận quá đúng
sau vài lần gặp qua”

Anh tự thức cốt cách  mình  “là gió nên suốt đời thức trắng”. Thức trong nỗi hoài vọng quê nhà Ô Lâu, Vĩ Dạ dù “anh chỉ là anh nhà thơ:

“anh chưa bao giờ ra đi
nên anh chẳng bao giờ trở về
anh chỉ là anh
vô tăm
vô tích ”

Vô tăm vô tích  để tái tạo bức tranh mù phương vừa không gian ký ức vừa thời gian tâm tưởng trong những bài thơ mang mang hoài niệm của mình. (BBT)

ndbn

CHUYẾN ĐI KHÔNG THỂ KHÔNG ĐI

anh tìm về nơi chốn anh sinh ra
ngồi trên nền nhà cũ
đứng bên dòng Ô Lâu
dãi dầu với Huế

chuyến đi không thể không đi

anh đã hòa tan với nóng
với khói
với bụi
với mưa
với người
với việtnam
nhiệt đới

sau ngót 30 năm anh trở về
nhìn đất
nhìn trời
nhìn nơi anh đã sống
đã bám
đã bỏ
đã yêu
đã thù
đã chết
đã thăng hoa
đã cùng tận
anh bắt gặp chính mình

chúng ta sinh ra
vì không thể
không sinh ra
làm người
trên mặt đất
bên này bên kia

giới tuyến không từ không gian
giới tuyến không từ thời gian

mà chính chúng ta đã là
lằn ranh
chối bỏ nhau
nô lệ nhau
đọa đày nhau
cùng khổ nhau
tươm máu

chuyến đi không thể không đi

như vòng tròn thoát thai
như bình minh hoàng hôn
như áp bức cường quyền
như anh nắm tay em
hành trình
vô định

chuyến đi không thể không đi

như việtnam
như nhân loại

anh đã bắt tay anh
chào biệt thiếu thời
ai ngờ tuổi già anh
thấy mình nhỏ dại
với nắng
với đất
với sông
với núi
với bão lũ

như khi anh ngồi bên mộ ba mạ anh
trường sơn
biển đông
chụm đầu
dấy lên oan khốc

chuyến đi không thể không đi
bởi vì
anh chưa bao giờ ra đi
nên anh chẳng bao giờ trở về
anh chỉ là anh
vô tăm
vô tích
(tháng 11, 2006)

VĨ DẠ

 

lòng cỏ mịn trở mình ôm tiếng suối
tháng mười lên mưa bát ngát trên sông
về bể rộng ngọt ân tình giọt muối
địa cầu tan quay trở ngược trăm vòng

bến sông đó xanh ơi chiều vĩ dạ
này thề bồi xin trọn chuyến đò đưa
má hồng chín có nghiêng trời hung họa
vờn thu đông khô cuối ngọn mong chờ

dang tay đụng bóng chiều sa xuống cửa
giữa hồn ai như thoáng chút hương sen
này phấn hạnh còn về chăng mỗi bữa
từ quê hương đêm xót dạ chong đèn

 

NỖI NIỀM ĐÃ XANH

em có chờ ta ngày mai nắng vỡ
em có trái mùa khi mặt trời phương tây
quanh thân xế bóng
thật bình yên khi tự vĩnh quyết mình
như trái cấm từ vườn địa đàng
tặng người làm quà
hạnh ngộ

nỗi buồn ta lan dần đến ngực
tôi buông thả từng sợi lông
từng sợi lông măng trên ngực em hòa bình
từng sợi lông tội tình làm chứng cho giờ ân ái
cơn ân ái thâm đen
khi buổi sáng một mình thức dậy
từ thân xác hiện hình yếu đuối
trời cao bể rộng ngục tù

ta ơi ta
có từng đêm tìm chân lý trong từng sợi tóc em
chân lý nghe như nước bọt mình
trong khăn gói cho tự tình đêm trước
cửa người nhấp nhem
tràn theo triền nước lũ
ta đầu hàng mình trên bãi chiến
bãi chiến cong queo không nhìn thấy kẻ thù
lần mò trong huyết quản
trái phá ngầm nổ tung

ta ơi ta
khát vọng đó đã chảy tràn thành máu
thành hàng cây ôm kín kỷ niệm mình
một mai nhìn quá khứ
quặn trong hồn từng đợt
giao tranh

ta ơi ta, em yêu
nỗi niềm xanh em tháng chín
hẹn hò cũng khóc theo đêm
ta làm sao thấy được
những gì trở về đêm nay
dấu chân cũ qua cầu xưa mấy nhịp
đã khô dần thánh khúc luân lưu

ta đi ngang đường cũ
mà ngỡ suốt đời chưa đi qua một lần
quá lạ lùng ngọn cỏ
ta mơ hồ mấy đỗi tinh sương

thân ái đó đành trôi về biển cả
phiền lụy người trao lại cõi oan khiên
ta thăng hóa tàn hơi dưới đất
trời hoan ca đại hội thanh bình
này ước nguyện thời xanh tươi đã cạn
em có buồn tình đã lụn tro than
khi nhớ lại khuya đầu hiên xế bóng
còn gì không đường cũ có chung tình
còn trở giấc ta còn dĩ vãng
kết vòng hoa quanh mộ em vàng
tặng cả hồn ta cho dòng sông một đời ngậm miệng
tặng cả hồn ta cho nắm cỏ buồn

ta ơi ta yêu dấu
cõi đời riêng đã nẩy nụ hung tàn
vĩnh biệt mình nghe ta mòn mỏi
xuống giữa ngày bạc nắng hôm mai

 

 

CHIA SẺ
Bài viết trướcTrang thơ ĐỨC PHỔ
Bài kếThơ Châu Ly

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here