Trang thơ Ngô Thị Mỹ Lệ

0
359

   Đọc thơ Ngô Thị Mỹ Lệ  dường như chúng ta nghe một khúc giao hưởng đậm chất dân ca: Ầu ơ … ru hỡi ru hờ i… nhẹ nhàng, thanh thoát mùa cổ điển của một tình yêu đời thường chân thực xúc đông những bài thơ thuần truyền thống lay lắt lòng người  của một người con gái lấy chồng xa… (BBT)

 

Khúc Chiều

 

Chiều không trôi vì lòng không nguôi !

Cứ ngỡ bao năm tháng qua rồi

Không gặp, không mơ, không tưởng nhớ

Là người sẽ dần dà pha phôi.

 

Chiều không trong vì chiều đầy sương !

Cứ ngỡ lòng không còn vấn vương

Người như con nước ngày mưa lũ

Cuốn tình tôi xa ngút dặm trường.

 

Chiều không êm vì chiều xao động !

Cứ ngỡ tình muôn trùng gió lộng

Ngờ đâu nương khói vương ban chiều

Tình bủa vây khắp trời cao đất rộng.

 

Chiều không lên vì chiều nằng nặng !

Người xa vắng nhưng tình quanh đây

Tim không an bình dẫu tình thinh lặng

Thôi, đã trót….yêu cho hết kiếp này.

 

Chiều không lắng vì chiều chơi vơi !

Người dẫu xa, người cuối chân trời

Tình tôi theo ráng chiều bên núi

Đổ xuống chốn người, yêu không nguôi.

                        

              KHÚC RU

       

            Ầu ơ…

Dây mồng tơi bò quanh bờ giậu

Tình ta ơi, bậu đã đi rồi

Ta về trông đứng trông ngồi

Chứa chan giọt lệ, chưa vơi lại đầy.

Nhớ từ thuở bậu đây ta đó

Thương nhau từ ngoài ngõ thương vô

Thương nhau không biết để mô

Giấu trong giấc ngủ thành bồ chiêm bao.

Cái nghèo khiến hư hao mòn mỏi

Lấy chồng xa mong khỏi phận hèn

Nữa mai tối lửa tắt đèn

Mẹ cha còn có đôi phen cậy nhờ.

Ta sang sông đôi bờ cách trở

Bậu bước đi… ai lỡ phụ ai…

Ta về ngõ vắng bóng dài

Thương ai trong dạ, thương hoài khôn nguôi.

      

          Ầu ơ…

          Ví dầu tình bậu muốn thôi

Bậu nghe ta hát đưa nôi, bậu về.

 14656323_315308358841400_7646805285425181119_n

   (Tác giả là người áo trắng )                        

 THEO NHAU

 

Dầu sao cũng phải ơn nhau

Đã theo nhau giữa bể dâu đổi dời

Theo nhau quá nửa cuộc đời

Khi đầy thì ít, khi vơi lại nhiều

Theo nhau cho trọn niềm yêu

Theo nhau cho đủ mọi điều đắng cay

Theo đêm cho tới rạng ngày

Theo nhau chia sẻ rủi may phận người

Chia nhau tiếng khóc tiếng cười

Theo nhau cau sáu bổ mười cũng theo

Không qua trăm suối nghìn đèo

Cũng theo kịp lúc chống chèo bão giông

Theo nâng đỡ lúc long đong

Theo chờ lúc hẹn, theo mong lúc thề

Theo nhau vàng đá chẳng nề

Phải duyên phải nợ phải về với nhau

Duyên nợ còn tới kiếp sau

Ngậm vành kết cỏ tìm nhau mà về.

 

                                                                   

 

 

 

 

 

                

 

 

 

 

 

 

 

 

                                

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here