Trang thơ Khaly Chàm

0
315

khaly chàm

tôi & mùi hương điên loạn

 

ánh sáng đang cứu rỗi mùi hương của máu

tôi tự úp mặt vào bóng mình

lắng nghe nỗi đau của con thú hai chân

mơ hồ về cái chết cho niềm tin và tự do

cơn điên không sắc màu

đang trầm mình bơi trong vũng máu

 

tôi đã thấy những bóng ma

cố gắng lặng im gục đầu vào một xác thối

mặc nhiên sự tồn tại của những chiếc răng nanh

mùa xuân khoác chiếc áo màu máu lộng lẫy lên linh hồn mùa hạ

đột nhiên trong não bộ tôi những vì sao lần lượt nổ vỡ

 

mỗi đoạn khúc trang sử được viết bằng máu

dân tộc chúng ta hàng số mềm nhũn quặt quẹo

tức tưởi nhưng vẫn phải chấp nhận hào quang của những mùa thương tích

 

tôi và em cùng mọi người đừng nôn mửa

hãy ăn ngấu nghiến bầy cá thơm mùi lễ phục màu tang

chúng nó được nuôi dưỡng từ những ngọn triều màu đỏ

 

loài dã thú luôn sợ hãi ngôn ngữ phán quyết tội ác không gì được bưng bít

có thể những kẻ sát nhân đang trôi chậm về miền bóng tối

tôi điên loạn cõng linh hồn mình chạy về phía trắng toát mùi hương

 

bài thơ tình hóa thành gai nhọn

 

thật ra, em luôn tự mài con chữ nhọn hoắc vô hình
để đâm vào thứ ngữ âm nhấp nhô trên niềm khoái lạc
khi ấy tôi mơ hồ định dạng về những tinh thể hồng cầu
chúng chạy cuồng điên reo vui trong từng mạch máu
nỗi oan khiên cứ chồm lên môi
trời đất hỗn mang thiên đàng ngộp thở

 

thật ra, cơn mơ thường mở ra giọng nói của bóng tối
từ ý nghĩ chúng ta đang chập chờn trôi về miền quá vãng
dự cảm cho lần vẫy tay chào đang ẩm mốc
nhìn mặt trời tan dần trong sự chờ đợi tương lai lặng lẽ
chúng ta khóc dở dang như loài chim mất trí nhớ
khi những đóa hoa mùa hè chảy tràn máu hôn mê

tôi nhìn vết thương đời mình đang chớp mắt
hạn từ hay phổ đề
cũng chỉ là hàm ý tro tàn phủ dụ những thanh xuân

 

hiện thực của tháng tư

 

chủ định tự cúi mình xuống thấp

ngó ngược ra phía sau nhìn lại cuộc đời

tôi ngộ nhận hay đang hoang tưởng

tất cả mọi sự vật đều đang lộn ngược

 

tháng tư. chập choạng bóng người ú ớ

được treo cổ bằng những sợi dây thòng lọng màu đen

mặt trời ngạ quỷ đỏ máu

vô số loài rắn đã mọc hai chân

phun nọc độc vào những con mắt u mê

người thành phố bây giờ đi bằng bốn chân

tru dài và hú gọi bầy đàn

 

mùa hè bắt đầu giãy chết

lũ ve chẳng buồn về những nụ cười hoen ố

khi giấc mơ bay lang thang tìm một chỗ đậu

 

tháng tư. với khúc hận ca

như linh hồn sợi khói lạc lõng

vết thương quá khứ đến bao giờ lành

thấy tôi rệu rã trong dấu tích tàn tro

đang thoi thóp thở cùng âm hồn chữ nghĩa

 

chờ thơ tôi tắt thở

 

phôi nhiễm bóng đêm

nguyên sinh bóng ma tôi hoá từ ngữ trá hình

siêu vi ý tưởng hiện thể ngu xuẩn rú giọng

vuốt ve lửa dục tính bập bùng

nghiệm lời dã thú phán quyết bức tử

con chữ lương thiện ẩn dụ ung thối não bộ

 

sáo mòn thơ khuyết tật lưu vong

lòng cõi hoang vu u trầm con mắt

bày trò luận thuyết thủ dâm hôn ám mặt trời

bộc phá tư tưởng siêu hình vũ trụ động kinh

mê sảng ngợi ca chế độ bấp bênh cuồng vọng

 

em đọc thơ tôi mười ngón tay rụng trứng

cấu cào quá khứ nhân bản dị dạng tâm thần phân liệt

sự thoả hiệp bóng tối nhú mầm ý thức tạm thời

tôi không thể biện minh những ý nghĩa thì hiện tại

xác con chữ nằm co máu tràn quánh đặc

chờ từng phút giây thơ tôi tắt thở

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here