Trang Thơ Hiền Mây

0
307

 

 

 

 

1

nắng buông nhẹ ánh cuối ngày
hắt vào màu tóc cỏ may
hoe vàng
hắt xiên vai
vạt mênh mang
cho thương nhớ dậy xốn xang trong lòng

**
cho hồn lơ đãng đi rong
rủ theo mắt biếc ngóng mong cuối trời
rủ theo câu gọi
anh ơi
không trung sẽ rớt tiếng
ơi ngọt ngào

**
và muôn triệu cánh hoa sao
tằm ăn rỗi
chúng rào rào lên ngôi
ríu ra ríu rít trên môi
anh nằm nghe
dỗ đêm trôi giấc nồng

**
hoài như thế nhé tình hồng
sóng va mạn
đẩy thuyền bồng bềnh vui
dẫu đôi lúc hạt sụt sùi
cơn mưa đến chóng để lui
rộn ràng

**
giữ giùm anh nụ giòn tan
giọng cười đánh thức xuân đang e dè
thức bình minh nữa
chích chòe
thức giùm anh nữa
mây quê hương hiền

**
em yêu anh
rất bình yên
em yêu anh
rất hồn nhiên buổi đầu… .

2

cứ im tiếng nhé hoàng hôn
cứ bằn bặt thế
vô ngôn
cho buồn
đẫm màu rưng rức vàng tuôn
đưa vời vợi nhớ ngược nguồn lặng thinh

**
cứ thân hoa
dại một mình
một mình thai nghén
một mình nở bông
cứ nghiêng vai tựa gốc thông
nhìn lên đỉnh ngọn ngắm mông mênh trời

**
biết bèo mây lắm cuộc đời
biết đau sóng
nếu thuyền rời dòng tương
khi kiều khóc nắm tàn xương
đạm tiên
lối dẫn tiền đường trầm luân

**
biết tình
ngắn ngủi phù vân
để lòng mãi vẫn chưa gần nỗi vui
biết thương
sẽ rất ngậm ngùi
như con nắng ướt ui ui trong chiều

**
như em đang nhớ anh nhiều
và anh đang giữa cô liêu xứ người
như môi thiếu vắng nụ cười
bình minh
còn đợi đêm rơi
đón ngày

**
em còn đợi một bàn tay
đưa ra
đợi một bàn tay
đặt vào
đợi mùa xuân nói câu chào
trái tim chín tới ngọt ngào lời yêu… .

 

3

lời ca
lan huệ sầu ai
mà lan huệ héo
sầu hoài chiều nay
khẽ đưa trong buổi heo may
cuối đông man mác buồn lay lắt buồn

**
chắc do kim đứt chỉ luồn
ông tơ không nối kịp
buông nửa chừng
bà nguyệt chưng hửng
hụt mừng
làm đôi lứa vội vàng dừng niềm vui

**
huệ lan ngưng cuộc
ngậm ngùi
ngoài tươi trong héo sụt sùi bấy lâu
giọt dài giọt ngắn bể dâu
giọt bi giọt thảm thành câu
sầu đời

**
biết ngoài kia gió tơi bời
phận người chẳng thể nào rời nỗi đau
biết rồi không trước thì sau
yêu nhau
là để lìa nhau
ta mình

**
nên thơ em tả cõi tình
nơi hai đứa được yên bình yêu đương
nơi em được nói tiếng thương
thương nhiều lắm
suốt đêm trường
của anh

**
còn anh sẽ vẽ trời xanh
vẽ mây trắng rất hiền lành tháng giêng
cho mùa xuân nở hồn nhiên
ngát thơm một đóa
bình yên
môi nàng

**
sầu ai – khúc hát huệ lan
em – mây bay đến xua tan sầu đời… .

4

là anh
mắt ấm chiều nghiêng
môi răn ủ khói trắng thiêm thiếp buồn
tay gầy những ngón dài thuôn
run nhè nhẹ
lúc đan vào tóc em

**
cái ngày hôm ấy ai đem
nhuộm rưng rức tím cho mềm lòng nhau
cái ôm anh siết từ sau
vòng ra phía trước
tim đau
lần đầu

**
dường chưa đến giữa mùa ngâu
mà mưa tầm tã ơ ầu quanh đây
rượu chưa từng nhấp sao quay
mòng mòng
trời đất
ồ say mất rồi

**
một lần
chỉ một lần thôi
thừa cho em sống nốt thời thu phai
yêu anh mãi
dẫu ngày mai
mịt mùng hai lối ta hoài phải xa

**
và đừng sợ
sẽ phôi pha
bởi em đã hiểu
đâu là trăm năm… .

5

muốn làm một vạt mây bay
gió qua
cậy đẩy sớm nay ngang vườn
lúc hoa còn ướt rượt sương
lúc khung cửa sổ mở
hương đất nồng

**
sẽ nghiêng thật thấp
thinh không
riêng tư chỉ có mây hồng và anh
lùa trong hơi thở mong manh
mây ôm anh nhé
trời xanh bật cười

**
vẫn còn xa quá yêu ơi
nên mây lại muốn mình rơi xuống trần
chẳng làm khói trắng
bâng khuâng
làm người
để được ở gần bên anh

**
để mà lui tới loanh quanh
để bình an hiểu
ngày nhanh ngả chiều
bình an hiểu
chẳng bao nhiêu
chưa bình minh đã liêu xiêu cát lầm

**
chưa vui đủ đã trầm ngâm
chưa nghê thường đã tình cầm đứt dây
ngước lên
chạm đỉnh sầu vây
cúi sâu
dưới hoắm vũng lầy quấn chân

**
thôi xin hoàn lại thanh vân
sợ thời gian
chúng ngắn dần rất mau
biết yêu là nhói lòng đau
đến rồi ly biệt
mất nhau giữa đời

**
làm mây
để được yêu người
hay làm người để cạnh người
ới mây… .

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here