Trang thơ HHiếu

0
307

 

 

 

 

bờ đông, trăng hực lên màu phiền muộn

                                  gửi Nguyễn Phan Thùy Chi, Phạm Quyên Chi

 

1.

hãy ngủ

đừng mắt nhắm

hãy ngủ như mặt trời ngủ đêm

và hãy chong mắt thức như những vì sao chong mắt ngày

 

đừng đếm những con cừu

bọn cừu dễ thương đông hơn chúng ta tưởng

dân số của chúng đã được tích lũy trong từng mỗi mắt nhắm của loài người

em sẽ không bao giờ đếm xuể, và

sẽ làm em thức mãi cùng bọn cừu

 

những thực thể trong vũ trụ đang yên vị

theo ý muốn của thượng đế

hãy tìm kiếm và nắm giữ một sớm mai bằng một trái tim, và

hãy ôm hơi thở thanh tân mà ngủ

trân trọng một hơi thở

như trân trọng một sợi tóc

như trân trọng mỗi chuyển động của từng câu thơ

trổ mầm trên từng phân vuông da thịt

[dẫu câu thơ không thể vẽ lên hết

được một đời sống!]

 

dẫu biết rằng buồn phiền chỉ là dịch chuyển của ý nghĩ

ý nghĩ là chuyển động của một đời sống

và đời sống được trưng bày trên nhiều tấm canvas

em đang vẽ ra

bằng hơi thở của mỗi giấc ngủ

nên hãy trân trọng từng hơi thở

đừng đếm những con cừu

đang bị lột da

đang bị thay hình đổi bóng

đang bị mất bóng

trong một xã hội tối tăm chúng ta đang sống

gần hay xa

cũng là một quê nhà

mà nơi đây, tôi cũng đang trân trọng từng hơi thở

của từng đêm khắc khoải

 

không gì

chỉ là dăm ý nghĩ từ bên kia mặt tối

của trăng.

 

2.

không gì

chỉ là hừng đông rất chậm

hôn từng lụa là nở muộn

nằm vắt lên phiến hoa tối qua

vằng vặc trăng

trong vắt từng đóm sương mốc trần trụi bám phiền lứa tuổi

 

vâng, có sự khác biệt trong giới hạn của thời gian

ôi, tháng ngày rất dè sẻn

ngon như một bữa khuya bếp tắt

là tôi đang nhâm nhi từng ráng chiều luống tuổi

ôi, lũ cây cỏ nằm phơi non nớt vệ đường

thơ dại như một triền đồi mới nhú

là tôi đang tập tễnh lại từng bước hẫng hụt hoa niên

 

đừng gắng gượng những bước căn phần

đừng đếm những gồ ghề khúc khuỷu

đừng ngại ngùng so đo những khúc chênh vênh gập ghềnh

chúng lắm co quanh lừa lọc hơn ta tưởng

sự hiện hữu của chúng nhiều hơn nỗi toan tính

dân số của chúng đã được tích lũy trong mỗi tò mò trên từng đường chỉ tay

mà ẩn tướng là thứ ngôn ngữ huyễn hoặc

rối rắm thêm âu lo

 

dẫu biết ngã rẽ nào cũng đến

dẫu đến trong lưu lạc

như nơi đây, tôi cũng đang mạnh dạn thở

từng bước lạ lẫm

của đất, trời

 

không gì

chỉ là dăm ý nghĩ từ nỗi co cụm

của trăng.

 

HHiếu

_________

 

thời buổi này

 

1.

thời buổi này cần thư giản

tôi không phải đưa em ra công viên

để hôn

nơi có không ít nhân dáng đang gật ngủ

trên nỗi buồn thiếu ân sủng

nơi có lắm tường vách khai nồng mùi á đù chế độ

thay thế cho băng rôn biểu ngữ

nơi có lắm thế hệ trẻ thả linh hồn

ngủ quên trong trò pokemon

nơi có rất nhiều dạng sinh vật

đã mất bóng chính chủ

em sẽ không tìm được một nụ hôn nào

nồng ý nghĩa tình yêu

thôi, tôi phải đưa em xa công viên

 

thời buổi này không lý

tôi đưa em vào quốc hội

để hôn

cũng có lý, khi các nghị gật đều không để ý

mục đích và cương lĩnh của đảng

há gì, mục tiêu và cương cứng của tình yêu

nói chơi thôi

tôi sẽ đưa em xa quốc hội

 

thôi, để tôi trùm chăn

hôn em, cho chắn ăn

một nụ hôn

đầy nước bọt lém lỉnh

của thơ.

 

2.

thời buổi bây giờ

có lẽ tôi phải đưa em lên thiên đàng của bầy Ngáo

để hôn

nơi không kỳ thị chủng tộc da màu phái tính tuổi tác nghệ thuật

nhất là kỳ thị thơ

thơ giống như nụ hôn

nhầy nhụa nước bọt chữ nghĩa

ngồn ngộn ngôn ngữ ẩn dụ

nếu em chưa hiểu

hãy để thơ hôn em một lần sẽ thấy

bảo đảm nụ hôn sẽ nhận được nhiều phản hồi

ủng hộ khuyến khích vỗ tay hay trộ ngón tay giữa

cũng có một vài ganh tỵ, chắc chắn

cũng có lắm chê bai muốn ói là không thích hợp với hoàn cảnh đạo đức của hiện thực xã hội chủ nghĩa

từ đám dư luận viên, dĩ nhiên

 

dĩ nhiên

đây là thiên đàng bầy Ngáo

thích hôn sống nhờ hôn làm thơ bởi hôn

hôn bất cứ khi nào và bất cứ nơi đâu

hôn trần truồng

như hôn tóc lúc mưa nắng

như hôn môi lúc thảnh thơi

như hôn thân thể lúc vợ chồng

chưa nham nhở

như hôn một bài thơ tự do

chẳng cần phấn son của minh họa

chẳng cần xiêm y của tựa đề

 

dĩ nhiên

thiên đàng xã hội chủ nghĩa

là cái củ gì

chúng ta không cần và éo cần phải có

ở nơi đây.


  1. thời buổi này cần thư giản

tôi không phải đưa em vào phòng karaoke

để thật thà

lắm chuyện rầy rà

nơi đôi khi

chuyện cợt nhã bị bốc lửa

chúng ta có thể phải chạy tháo thân

rồi em lại quên béng mảnh xiêm y giú cất công dung ngôn hạnh

như chiếc xú chiêng

hàng xịn

 

thời buổi này cần thư giản

tôi không phải đưa em vào quán cà phê

thưởng thức dăm bài nhạc phản chiến của họ trịnh

hòa bình mà

đâu cần phải cứ nghe nhạc phản chiến

hòa bình mà

đàn bò không còn phải sợ bom đạn văng miểng vào vùng quê

thế mà tôi vẫn ngại, bởi

đàn bò lại thích bò vào đô thị mới

nơi lắm sắc màu hồ hỡi

hơn màu đỏ

để chúng có thể húc bừa

chẳng cần chờ phiên tòa phúc thẩm tuyên án

 

thời buổi này cần thư giản

tôi cũng ngại đưa em ra chỗ vắng

nơi có không ít kẻ “lạ”

ngưu đầu mã diện

đang chực chờ giải phẩu chúng ta

thu hoạch nội tạng

 

thời buổi này cần thư giản

chúng ta không cần phải xuống đường

em không cần phải khóc

cho một chân dung thất tình

lắm kẻ sẽ ngộ nhận là

chúng ta đang đưa tiễn đám tang

của một lãnh tụ

bá dơ nào đó

 

thôi, có lẽ tôi sẽ đưa em vào thiên đàng facebook của bầy Ngáo

đọc thơ của trần lệ tũn

và không cần phải lên tiếng cần được hôn

nếu không, dư luận viên sẽ quấy nhiễu bắt nạt và đe dọa bạo lực tình dục

 

hoặc giả, tôi có thể tỏ tình

thẳng thừng

bằng dăm câu thơ

không cần qua kiểm duyệt của hội nhà thơ

đô thị mới.

 

HHiếu

_________

đừng bắt những điếu thuốc phải chờ đợi bạn chờ đợi một điều gì đó

trong khi bạn chờ đợi một điều gì đó
thì những điếu thuốc phải chờ bạn chờ đợi một điều gì đó
điều gì đó sắp đến/xảy ra
theo tôi, chỉ là một sự vô lý
khi những điếu thuốc phải chờ đợi bạn
đang chờ một điều gì đó
chúng là hơi thở cóng buốt
khô rát cổ họng thơ
những con chữ nghĩa biết đốt đuốc
hung nám lá phổi thư pháp
nhân dáng một tù nhân lương tâm
một bụm không gian vô hình đang chật vật xoay trở bên trong một chiếc áo quan
rỗng ruột
cuộc sống đang tạm trú dưới một mái hiên
không tường vách
những điếu thuốc đang chen chúc trong một bao thuốc lá hào nhoáng
giải thoát chúng đi
qua một cuộc thanh lọc tẩy não của ý nghĩ
trả những cánh chim gẫy cuộc nửa chừng
về với khu rừng quen thuộc
trả khói nắng về ấp ủ lại phố phường
hắc ám bấy lâu nay
hãy mang đốt những rác rưởi theo đúng nghi thức hỏa táng
một đống cặn bã
chỉ để dành lại nhúm tàn thuốc
trong những cái gạt
là nơi cư ngụ đầy ý nghĩa
cho một cụm khói ý thức
đừng bắt những điếu thuốc phải chờ bạn chờ đợi một điều gì đó
điều gì đó đến/xảy ra
trong một đời sống
từ lâu vốn đã nghịch lý.
HHiếu

____________
lỡ vướng vai lũ chữ

gửi Linh Hương, Phạm Quyên Chi

 

không có hàn lâm bảo trợ

thất tha thất thểu đầu đường xó chợ

cà phê vỉa hè

thời sự lá cải

những con chữ mồ côi gia phả

tiểu sử giấy vụn

lý lịch đang chờ phục hồi quyền công dân

của dấu mộc đỏ

 

chẳng nằm trong dòng chính thống

chỉ nằm trong bài chúc tụng đời sống

thường tình như

em sinh nhật của một hôm guốc mộc xuống đường

em trưởng thành của một ngày vừa trổ mầm

tư duy

khôn lớn

trên lồng ngực mẹ mớm

em tân thanh từng ngôn ngữ ở mỗi mùa gặt mới

em dạng bộ chỉn chu từng góc phố phường đang đánh vần mỗi đổi thay chờ đợi

em khoác lụa âu cơ vận gấm giao chỉ nâng niu tập thơ mang tên dân tộc

xiêm y vừa vặn một việt nam

 

em cứ nói lên viết ra

những con chữ đã có nhân gian gìn giữ

hộ, chẳng ai đả đảo hay côn đồ làm dữ

như số phận của một tờ báo

rụt rè lơ láo

ở một thể chế trơ tráo

chuyên ngành thông báo láo

về lắm cơn lốc

của những chuyến gạo mốc

em cũng chẳng cần đóng thành tập sách

khi chuyện dân gian chưa phải là kinh thánh

để phải oằn lên vai

một kinh điển quá tải

như một bóng ma vô sản

thường làm mọi người sợ hãi

em cũng đừng sợ mất bản quyền

chúng ta chẳng có gì để mất

kể cả bản thân cũng thất

lạc, sau khi chết và nhúm đất

thì bị quy hoạch và giải tỏa

 

tôi gù lưng

gần thế kỷ

vẫn chưa thay đổi được vóc dáng

tang phục

cho những con chữ thua cuộc

tuổi đã luống.

 

HHiếu

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here