Trang thơ ĐỨC PHỔ

0
488

Nhà thơ Đức Phổ là một cây bút thành danh ở hải ngoại. Thơ anh xuyên suốt các trào lưu các khuynh hướng văn học từ truyền thống đến cách tân. Đọc thơ anh dường như ta được tiếp thêm xung lực để vui, để sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn. Thơ anh da dạng phức hợp với nhiều khinh từ, ám dụ những từ ngữ dân gian, phương ngữ cũ mèm được anh nhào nặn, phù phép bỗng linh diệu hẳn lên. Mời quý bạn đọc thâm nhập trang thơ Đức Phổ. (BBT)

 

 

14203125_113974792390607_2521228060583911958_n

 

NGỌN DAO TRỦY THỦ

ngày vẫn qua vô tình như sóng
vỗ bờ từng đợt trắng vô tư.
em mắt ướt. coi chừng hạnh phúc
tạt qua hồn mấy giọt long lanh.

cũng muốn say trước cốc rượu đầy
sợ vỡ bóng hình trong đáy cốc.
sợ một phút gần nhau rồi mất hút
như chim ngàn khuất cuối vòm mây.

cũng muốn vui giữa buổi trắng tay
mấy thủa công danh cười khinh bạc.
sợ chết đứng giữa hai hàng sóng mắt
gió thì thầm sợ ánh hồng phai.

ngày qua. lòng vẫn đợi chờ em
dẫu trong mơ chập chờn ảo vọng.
yêu có phải là viên thuốc đắng
bọc lớp đường ngọt lịm giữa bờ đêm.

ngày vẫn qua. tình vẫn xanh thêm
bằng những nhớ nhung và mất ngủ.
yêu có phải ngọn dao trủy thủ
đâm suốt tim mình vẫn thấy vui…

TÌNH ĐẦU

Ngày con gái tròng trành say sóng
với gã trai tân chưa biết rượu
chè bia bọt vẫn bồng bềnh tâm
trí bồng bềnh ước mơ lần đầu

động biển. Trùng dương bát ngát mắt
đêm trải nhung tơ tay trần lịm
ngọt xuân thì, tình yêu tự mọc
cánh thiên thần đưa nhau đi về
nơi chân trời lạ hoắc có giọt
bình minh đậu giữa ban trưa đôi
uyên không cần hâm vẫn sôi sùng

sục bỏ ghét chuỗi ngày con trai
khờ khạo. Hạnh phúc không sắc màu
mầu nhiệm thay, em trở chứng đàn
bà mở đầu thời đại tôn thờ

chủ nghĩa tình yêu không hiến chương
luật lệ/ ranh giới không vách ngăn
trái tim cuồng nhiệt tung hô hóa
kiếp. Mặt đất an toàn lót thảm

tình nhân. Đời yêu chỉ mong một
lần dại ngộ rót nhau lời yêu
dấu ngàn năm, mai ngày con tim
bừng kẻ lạ nhớ chăng tình đầu…

HƯƠNG NGỌC NỮ

Tu lâu
tưởng đủ quen mùi
mặn tương nhạt muối
ngọt bùi kệ kinh.

Hôm qua xuống phố
vô tình
chạm hương ngọc nữ
bất thình lình
yêu.

Lần tìm
trong mớ tuyệt chiêu
thiếu pho tán gái
đành liều mạng trai.

Chưởng yêu
quét trúng tim rồi
tâm cam
phế bỏ một đời võ công.

Đêm rằm
nguyệt giắt trâm bông
luyện hương ngọc nữ nội thương phục hồi.

Bồng tình
xuống phố rong chơi
nghe
trong thiên cổ
mọc mời nhân duyên…

VÔ ƯU

vắt tôi như vắt múi chanh
cho người đã thèm cơn khát
rồi châm vào tôi chút mật
cho người mát dạ hả gan.

xé tôi như xé miếng mồi
cho người đã tỉ cơn say
uống thêm mấy cốc đêm nay
mai tỉnh, giả làm mặt lạ.

bắn tôi như bắn mũi tên
cho người thỏa lòng hồ hải
sá chi chút tình thơ dại
lạc đời mấy nẻo quan san.

giam tôi như giam tù nhân
tra khảo, nhục hình… cho phỉ
qua cơn xung thiên nộ khí
cần chi giấu mật ăn năn.

……………………………………..
bây giờ tàn năm lụi tháng
niềm sầu cố xứ ngút ngàn
không trách chi người biển lận
và chẳng oán đời trầm luân…

 

CẦM TRONG TAY TRÁI TÌNH EM
1.
Cầm trong tay trái tình em
Mật ứa và men say
Lăm le yêu!
(Sợ mai ngày gió máy hanh hao
Cho ta hiếm hoi phút giây tỉnh lặng
Để nói lời chiêu hồn tình!)

  1. Em như đóa quỳnh
    Trót nở đêm qua
    Ta trễ tràng một lời thể hẹn
    Trăm năm chỉ bèo mây
    Cớ chi tặng nhau phiền muộn!
  2. Buổi sáng hít vào thở ra
    Buồng phổi căng cứng vi trùng
    Cuồng địch nhởn nhơ cuộc loạn
    Thản nhiên cướp mất sự sống của con người
    Như loài cướp đất
    Hung hãn trước sự bất lực
    Của những lãnh chúa bạo tàn
    Đến hồi thất thế!
  3. Em thích tìm tình giữa chốn ba quân
    Nên không dành cho nhau
    Nơi chốn riêng tư hò hẹn
    Em không biết em đã nhầm
    Khi mải mê mời ta tham dự
    Những buổi liên hoan máu me đồng loại
    Của những tên đồ tể!
  4. Ta vẫn cầm trong tay
    Trái tình em
    Đi từ đông sang tây từ nam đến bắc
    Bốn phương không đủ lửa hong tình
    Nên trái tim ta trầy trụa!
  5. Mai này ta sẽ trở về
    Giành lại mảnh vườn ấu thơ đánh mất
    Ta sẽ cấy cày ta sẽ vun xới
    Đất ngày cũ vươn mầm mạch mới
    Trái tình em nở chật tim yêu!

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here