Trang thơ Bùi Minh Vũ

0
350

 

Sau mười hai giờ

 

Em là thành ngữ chỉ thời gian

Cho đến nửa đêm thứ bảy

Anh chợt hiểu muộn rồi

Nhưng còn sớm để nâng bàn tay em

Một ngụm bông gòn trắng

Chẳng có ngày em dậy sớm

Chẳng có đêm em đến đúng giờ

Và như thế

Em là thành ngữ chỉ thời gian

Sau mười hai giờ

Mọi việc ổn

Em yêu.

 

 

Lại bắt đầu đêm gió thổi

 

Em là một phần của gió

Chẳng ai thấy

Cho đến ngày anh phát hiện

Bên tượng đài

Thổi anh lên cành cao của trí tưởng tượng tuyệt vời

 

Trong đôi mắt mật ong

Anh không tin mình đã qua điều cấm kỵ

Diễn đạt bằng sự nhờ vả

Như đột nhiên cuộc hẹn chờ đoán định

Em là một phần tất yếu của gió

 

Bay trong tóc em

Trườn trên vai em

Thơm trong mùa xuân xứ Bắc

Tho thó đợi chờ

Những ngày những đêm những tiếng môi thầm thì

 

Em mở toan chiếc khóa

Trong suốt

Anh hiểu nếu không có sự dịu dàng

Một nửa nhân loại này chết tiệt

Nên âm thầm như màu hồng môi em

 

Rón rén trên đồi và trở lại

lại

bắt đầu

đêm

gió thổi

Gửi vào thiên thu

 

Qua con đường

Biệt thự và những ổ chuột

Ô tô và xe đạp

Ánh sáng và bóng tối

Tiếng cười và sự tru tréo

Thư thái và gấp gáp

Gửi vào thu một chấm nhỏ xanh mờ

Tôi chăm chăm nhìn tà gió rụng

Đụng hương hoa của con giun đất

Chẳng nhớ mình là ai.

 

 

 

Hoa trái thả mình những giọt trăng

 

Hoa trái giống đôi mắt của vạn vật

Nhìn vào đôi tay đầy

Và mĩm cười với đôi tay rỗng

Khi những làn gió đi qua

Như ngọn lửa

Hoa trái thả mình những giọt trăng

Không cần xu nịnh của chiếc lá

Bất cẩn của mưa

Tha thiết của nắng

Hoa trái như người tình tha hồ

dâng hiến

Như bây giờ hoa trái không còn nữa

Chắc chắn đôi mắt nào đây trũng sâu

Đôi tay nào đây nặng nhọc

Và trên đường tiếng chim lạc giọng

Như con bồ câu gù.

 

 

Tiếng thầm như môi gió hôn nhau

 

Chiếc máy tính ì ra

Nói với tôi đôi điều yêu thích

Hát cho tôi nghe

Cho tôi gặp tình nhân

Và những chuyển động của cuộc đời

Đó chính là lý do tôi trả chiếc máy tính này

Cho em

Như tôi chưa hề nhận

Chưa hề tiêu hao thời gian

Vì sau đó

tôi phải trở về

Nhìn dòng sông cạn kiệt

Nhìn vào cơ thể mình

Thấy khúc ruột như dòng sông quanh co

Tha thiết lời mẹ ru

Chẳng mỏi mệt

Tôi đi dọc triền sông

Nhặt những vỏ ốc tự kỹ

Chạm vào hơi thở mỏi mòn

Nghe tiếng thầm như môi gió hôn nhau

sững sờ như lần đầu trước chiếc máy tính

Mới mẻ mà chứa hề biết.

(tác giả gửi )

 

img_1023

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here