Trang thơ B ù i D i ệ p

0
644

 

 

12195761_1530135143967890_7802866622424318358_n

 

*Vài dòng tiểu sử tác giả:

Sinh 1963 tại Phan Rang – Tháp Chàm, Ninh Thuận.
Đã từng học Ngữ Văn tại ĐH Tổng Hợp.
Đã có thơ, tản văn, truyện ngắn cho một số tờ báo và tạp chí trong nước cùng vài trang tạp chí văn chương online.
Hiện làm nông tại Phan Rang – Tháp Chàm, Ninh Thuận.
*Nghĩ về thơ ca: Thơ là người bạn đồng hành cả tin và chung thủy.

ĐỘC THOẠI ĐÊM

Tôi không kịp nhớ ra mình đã đánh rơi khuôn mặt thanh tân ở chỗ nào trong khu rừng mười tám

Khi đêm nay nghe mùi lá hoai mùi củi mục tràn về

Ở nơi bất định có những vạt cỏ và cổ thụ thâm u không một lần đợi chờ dấu người tìm đến

Tôi biết rằng đêm chưa từng than vãn lê thê

Trên hành trình kiếm tìm tôi ngồi giở những trang đời phù phiếm

Ai đó đã kể cho tôi nghe chuyện phi thường loài kiến

Cái loài ôm khư khư bọc trứng chỉ biết hoài thai hoài thai trong miên man cuồng vọng

Về một vũ trụ không có thiên đàng địa ngục

Chỉ có đức tin đức tin

Cho những tháng ngày vô vọng mênh mông

Ngọn gió bên trời cát cháy bỗng một ngày nhắc tôi đã vội quên hàng hiên trưa buồn có chiếc võng gai thần thánh

Có bài hát ru xưa vẫn còn tím bìm bìm nên bờ giậu tre mùa mưa nổi đầy mốc xám

Gió nhắc gì nhau cái mùi khoai lùi tro thuở hàn vi cồn bãi

Ai quên cứ quên

Ai quên cứ quên

Tôi đi tìm tôi như cố nhớ về món nợ mấy mươi năm

Ta giao kèo với nhau một lời tương tri sống chết

Để rồi ta nợ ta những năm dài tháng rộng

Khi biết mình vong thân trên da thịt chính mình

Biết mình vong ân trong xảo ngôn lấp lánh

Hào quang mượn vay cho danh vọng đỏ xanh lòe loẹt

Tiếng mọt nghiến răng như tiếng đêm gõ vào u tịch

Gõ vào nỗi khắc khoải chờ mong bóng đêm bên ngoài khung cửa sổ lụi tàn

Tôi đang hành trình

Ơi gió cát mênh mang…

Phanrang XI.2016

 

ĐỒNG DAO NĂM MƯƠI

Cây gòn vàng lá

Trút sạch mùa đông

Sớm nay phố vắng

Lòng thưa hỏi lòng

Lá vương cuối ngõ

Lá vương trên đồi

Bao giờ thanh sạch

Nụ mầm nằm nôi

Bao giờ em đếm

Cành hồn tinh khôi

Tôi về nhóm bếp

Thử đo vàng mười

Thì thôi ngáo ộp

Mặt tuồng nhố nhăng

Tôi ngồi bẻ bánh

Nhai giòn mặt trăng

Rạ rơm xa xỉ

Mùa màng biệt tăm

Một hôm nằm mộng

Năm mười mười lăm

Tôi về mót lúa

Thúng đầy ba trăng*

Bà rên, bà rịa*

Thơm gùi oằn lưng

Tôi theo mưa gió

Về qua bến sông

Nằm nghe bạc tóc

Lau hát ngoan đồng

Nợ nào dám quên

Tình bao giờ trả

Tôi thằng hình rơm**

Nhìn trưa yên ả

Trái tim nô bộc

Đất đai xóm làng

Cho tôi ngồi khóc

Cỏ mùa đa đoan.

Phanrang XI.2016

* ba trăng, bà rên, bà rịa: tên những giống lúa địa phương nam Trung bộ

** người quê tôi gọi là bù nhìn

SÔNG DINH 

Sớm nay trong vườn tôi cơn mưa như người khách lạ còn lưu luyến chưa chịu chia tay

Một cuộc lưu trú

Nhiều cuộc lưu trú

Bất đắc dĩ

Dẫu sao cũng là cuộc tình

Một lần đi qua

Nhiều lần đi qua

Nụ cười cho ngày tái sinh niềm vui

Nước mắt cho ngày tan biến mộng lành

Em thả cành hồng xuống dòng sông Dinh cuồn cuộn phiêu linh

(Em bảo đó là cành hoa nhặt được khi ai đó vừa ném ra rìa vòng xoay đầu mối)

Tưởng niệm cho oan khiên rùng rú

Tưởng niệm hương linh rau quả dọc đôi bờ còn hoai hoải mùi phân gia súc

Và mùi mồ hôi những bàn tay u sần cầm liềm, cầm cuốc

Tưởng niệm và cầu siêu

Cho những ngày bình an

Ở một ngôi biệt thự nào đó

Một khu vườn cafe tuy thiếu trăng nhưng dư dả mùi trầm và huyền quang ánh nến

Người tình vai trần mơ màng theo tiếng đàn buốt gió thời thượng

Những ngón tay hàn lâm và chưa lần vướng víu môi trường tục lụy

Chạm khẽ nỗi đìu hiu ngà ngọc

Johnny guitar

Johnny guitar

Rồi cũng sẽ qua thôi!

Tôi nhớ điều này như nhiều lần em đã từng an ủi tôi qua cơn hoạn nạn

Rồi sông cũng chảy đời sông*

Chỉ ánh mắt hoài mong ở lại

Cùng với đôi bàn tay nhăn nheo của mẹ bái tạ dòng sông Dinh đã từng chắc chiu ốc, hến

Đồng bạc nát trăm chiều biết vá lành đêm mơ

Rồi em cũng về lại bên tôi

Bên khu vườn ngày nao cạnh tháp chuông và những vòm mây trắng

Tròn căng những chùm nho tím mọng

Thơm thơm mùi mãng cầu, mùi ổi chín và nao nao mùi lá mục

Ở phía này

Sông chưa một lần được sang cả đâu em

Sông chưa một lần được vương giả đâu em

Ở phía này

Em có về

Cùng sông gọi mùa lên.

Phan Rang, XI.2016

* ý của danh ca Khánh Ly

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here