Thơ Vương Phạm Tâm Ca

0
215

 

MÙA ĐI

Anh tựa lưng vào đêm
Nhợt nhạt vầng trăng úa
Thèm một hương tóc quen
Để lòng đừng sương khói

Ngày mai vào lập xuân
Chắc vẫn còn đủ rét
Để cho hương vị tết
Thêm chút gì bâng khuâng

Rồi giêng hai tràn nắng
Cháy vàng chiều xuân tươi
Lại nhớ thương xa vắng
Buổi tàn đông cuối trời

Anh sẽ lại nhớ em
Nhớ mùa trăng linh láng
Nhớ chiều xưa chạng vạng
Bờ vai em rất mềm

Đời trôi qua thật nhanh
Mà chiều sao chậm quá
Em thấy mình xa lạ
Phai hết thời xuân xanh

Mùa đi nghe lộc biếc
Cựa chồi non đầu cành
Để đời ta vàng xuộm
Thành hồn lá mong manh

16/01/2017
VPTC

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here