Thơ Vũ Hồng

0
271

THƠ TÌNH CUỐI NĂM TRÊN FACE BOOK

 

 VĨNH VIỄN 

 

Vĩnh viễn tôi sẽ mất em
Nếu mùa Xuân không đến
Tôi như quả bóng diệu kỳ
Hoang sơ bờ bến
Hơi thở tiếng chuông chùa
Tháp vòi vọi trăm năm giấu mặt

Vĩnh viễn đêm đen
Nếu em không ở lại
Âm tù và rúc trong chiều mênh mông
Tôi lạc đà lênh đênh sa mạc
Ngóng cổ gió xuân
Mùa Xuân từ đâu sâu thẳm
Lật bàn tay nhìn phía sau lưng

Tôi rút trái tim để trên nụ hoa hồng
Thảm khói rơm bập bùng ký ức
Người về vội vã cuối năm
Trái vú sữa thơm tròn lồng ngực
Ai đi…

Vĩnh viễn tôi sẽ chẳng ra gì
Nếu mùa Xuân không trở lại.

Người Phương Nam

(Viếng hương hồn người xưa

mở đất phương Nam)

Trăng phương Nam như tan trong sương

Người phương Nam cạn chén hồ trường (*)

Từ giã kinh kỳ bạt lau lách

Đuổi thú hung tàn dạt biển Đông

 

Người phương Nam ngày xưa áo tơi

Dòng Hàm giang cuộn sóng không lời

Đêm sâu đối ẩm tràn chung rượu

Rượu say tim bốc đến tận trời

 

Người phương Nam đi là cứ đi

Một chiếc ghe con có sá gì

Đời lắm phong trần nên lỗi hẹn

Không cần danh vị, bỏ vinh quy

 

Người phương Nam say thì say trọn

Người phương Nam buồn thì buồn sâu

Nỗi nhớ cố hương còn chếch choáng

Văng vẳng ầu ơ, giọng ví dầu

 

Cạn chén này đi rồi bạn về

Bạn ở kinh kỳ, ta ở quê

Phương Nam nhuốm khóc tình tri kỷ

Bạn bước xa dần ta tái tê…

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here