Thơ Uyên Hà

0
429

THƯ VỀ PHÚ SƠN

15128968_10206060157502902_6950463577868362464_o

Thư cho vợ tôi

Thư em đề “Ấp Phú Sơn, Lộc Mỹ…”
Bảo trường yên, cô giáo mạnh, trò vui…
Anh xưa đã vỡ lòng từ nơi ấy
Thầy Cữu Ba nay chắc đã xa rồi

Trường xưa đặt bên quả đồi kín gió
Lớp thơm mùi hoa dẽ với hoa cau
Đình làng rộng mái cong sân vàng võ
Phiá sau đình lác đác trẻ chăn trâu

Thầy kính trắng gọng vàng trên mắt yếu
Áo dài the quần lục soạn dép tây
Vui thì giảng buồn ngồi ngâm thơ cổ
“Giào Khoa Thư” nhờ thấy anh thấy hay

Từ ấy đến nay thế đời biến loạn
Mái đình rêu hàng dậu rợp còn không
Cho anh hỏi thăm tường đình vạt đất
Và con đồi che nắng buổi chiều trong

Thư em đề “Ấp Phú Sơn, Lộc Mỹ…”
Bảo trường yên, cô giáo mạnh, trò vui…
Nhưng không bảo mái đình xưa yêu quý
Đã xiêu chưa khi trĩu nặng gió đời

Trường mới cất có xinh không em nhỉ
Mái lợp tôn, ừ nóng lắm biết rồi
(Căn gác anh nằm trưa như lửa đốt)
Học trò em, chúng nó vẫn vui cười?

Em mới đến còn lạ người, lạ cảnh
Phải chào quen cô cậu ngoại bên chồng
Đôi khi nghe một vài lời trách cứ
Đừơng nhà quê lầy lội có phiền không?

Em nhớ thay chiếc dù xưa đi nhé
Kẽo màu mè rực rỡ quá, không nên
Bởi làng xóm nghèo trẻ con xơ xác
Mình thướt tha, lòe loẹt quá, sao đành

Đừng bắt chước anh ngày xưa leo núi
Để học trò lêu lổng đến rào gai
Nơi bây giờ có mìn gài chông đặt
Tay em hiền, chăn chúng níu tương lai

Anh sẽ có một lần về quê ngoại
Đến thăm em và ôn sách vỡ lòng
Sẽ thu người trốn những ngày đã sống
Dưới tay hiền anh dệt lại ước mong

Núi Phú Sơn có che dùm hiên nắng
Cho em hiền và lũ học trò ngoan
Anh dẫu phải phong trần đầy cay đắng
Vẫn yêu em, cô giáo nhỏ, vô cùng

UYÊN HÀ
Saigon, 1969
(Bách Khoa)

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ Châu Ly
Bài kếTrang thơ Nguyễn Minh Phúc

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here