Thơ Trương Điện Thắng

0
193

 

 RỨA RỒI...

Rứa rồi có một buổi chiều
Cánh đồng để lại ít nhiều màu xanh
Rứa rồi em lại xa anh
Ở trong trí nhớ, buồn thành ra đau

Rứa rồi nắng chậm mưa mau
Anh về ngồi lại ngõ sau ngó mùa

Rứa rồi…
Rứa đó…
Bữa xưa
Bữa nay về lại ngày vừa thiên di
Em đi
Thì em cứ đi
Mùa xuân ở lại
Cần gì tiễn đưa!

Mây chiều cứ tưởng nắng trưa
Em là mây trắng ngày chưa xuống đò
Con đường qua xóm quanh co
Anh đi ngõ tắt nên giờ lạc nhau…

(Xóm dưới Thanh Quýt
Mồng Ba Tết
2017)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here