Thơ Trần Thiên Hồng

0
420

Những mảnh vụn của ngày

tôi rót cà phê vào ly
tôi rót tôi vào buổi sáng
tôi rót buổi sáng vào ngày
ngày thức dậy
Uống một ngụm cà phê
thêm một chút nổi buồn
tôi nhai lại quá khứ
quá khứ không còn mùi
Nhìn người đi qua lại
tôi không biết làm gì
ngồi hút một điếu thuốc
nhìn người đi gua lại
Khi mặt trời đang lên

2

sau nhiều năm tôi hiểu
những ngưỡi làm lịch sử
được mọi người tán dương
( hay đôi khi nguyền rủa )
lại có những con người
bị trôi vào lịch sử
sống cuộc sống bi thương
được bao người thấu hiểu

trần thiên hồng

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ Lư Châu
Bài kếThơ Nguyễn Kim Thiện

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here