THƠ TÌNH KHÔNG BIẾT GỬI CHO AI

0
453

 

Nguyễn Quy Sắc

 

Anhr :photo Nguyễn Đức Thắng

 

Cắn răng nằm chịu nhớ người
Chảy ra sông rộng nụ cười về mô?
Cầm quan là để cố phô
Cầm em để cứ hồ đồ giấu quanh
Chữ yêu đánh tiếng tròn vành
Sợ dây oan nghiệt mà đành dối nhau
Đời xanh, vàng, tím… đủ màu
Giật mình xót tiếc trắng phau tóc mòn
Đâu rồi Ô Thước- nhịp còn
Mà đau đến thắt thỏm mòn mỏi thương
Mùi hương, chỉ còn mùi hương
Rau răm, cây cãi vô thường buồn xo

“Đưa tay ngắt một cọng ngò
Thương em đứt ruột giả đò làm ngơ”*
(*Ca dao)

CHIA SẺ
Bài viết trướcSAU MƯA…
Bài kếVỀ ĐỨNG GIỮA TRỜI KHÔNG

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here