Thơ Quỳnh Nga

0
185

 

ĐI QUA MÙA CŨ

Đêm qua nguyệt thực em về
Bỏ mình tôi lại bên hè phố khuya

Ai đem sương trắng đầm đìa
Ướp xanh hồn cỏ buổi chia li này

Gọi em nghìn cánh lá bay
Tôi nghe mùa cũ rụng ngoài vườn khuya…

RU TRĂNG

Ơi à hoa trắng vườn ngâu
Đêm khuya rụng giấc chiêm bao tội tình
Trăng về dãy lụa lung linh
Nghiêng như cánh võng xuân tình đợi ai

Duyên còn đỏ miếng trầu cay
Bóng người hun hút vân hài vợi xa
Hoàng hôn tím phía đồi hoa
Về nghe sương khói bay là đà say
Chạm vào tôi một đêm này
Chạm vào em nợ quắt quay trăng vàng…!

TÌM DẤU MÔI CONG….

Ta đi tìm dấu môi cong
Hái vầng trăng khuyết bên dòng sông mây

Gọi con hạc giấy ngủ ngày
Bay lên về phía bàn tay ráng chiều !

Gọi miền sương trắng đìu hiu;
Nhuộm xanh hồn cỏ bao nhiêu bến bờ

Gọi thuyền ta gửi giấc mơ
Về neo đậu giữa trang thơ cuối mùa …!

 

CHIA SẺ
Bài viết trướcTrần Văn Cường
Bài kếHòa Văn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here