Thơ: Quỳnh Nga

0
167

 

TÔI NGHE MÙA CŨ RỤNG NGOÀI VƯỜN KHUYA

 

Đêm qua nguyệt thực em về
Bỏ mình tôi lại bên lề phố khuya

Ai đem sương trắng đầm đìa
Nhuộm  xanh hồn cỏ buổi chia li này

Gọi em nghìn cánh lá bay
Tôi nghe mùa cũ rụng ngoài vườn khuya…

 

BỎ QUÊN TRỜI RỘNG XUÂN THÌ MỘT ĐÊM

 

Người đi theo gió cuối mùa…
Lá khô phủ một lối vừa qua đây;

Vàng lên nổi nhớ hôm nay !
Xòe bàn tay phủi hết ngày còn nhau.

Thật không xóa một vết đau ?
Nhẹ như trang giấy nát nhàu bỏ đi !

Đành thôi để bóng chim di.
Bỏ quên trời rộng xuân thì một đêm…!

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here