Thơ Nguyễn Văn

0
639

L Ờ I K H Ẩ N C Ầ U C Ủ A L Á

Nhẹ nhàng xin nhẹ nhàng cho
Giọt sương cánh mõng. thân cò trắng bay
Nhân gian. Cầu níu. Cơn say
Nương phù du ghé qua ngày tan phai

Lạc vào ánh mắt giêng hai
Đồng tiền má lúm. đừng cài bẫy nhau
Cầm bằng chỉ một lần đau
Mong manh phận lá. bên cầu gió lay

Tôi nguyền. trả hết. không vay
Đùa vui một thế gian này. rồi thôi .

(Đà nẳng, tháng 10/1994)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here