Thơ Nguyễn Văn Nhân

0
302

 

 

ĐÀNH PHẢI KÊU EM

Cái thằng con nít trong tôi
Bây giờ tóc bạc da mồi thấy ghê

Ba ngàn thế giới điên mê
Xác thân rũ rượi nẻo về còn xa

Tìm đâu lửa ấm quê nhà
Tàn đông gió lạnh mù lòa con tim

Kêu trời trời cũng lặng im
Kêu người người đã đi tìm bóng đêm

Thôi thì đành phải kêu em
Nhỏ dùm giọt lệ cho thêm ngày buồn.

(29.12.12)

THÁNG TẬN NĂM CÙNG

(Phùng Phật sát Phật- thiền sư Vô Môn)

Năm cùng tháng tận đời vui
Môi son má thắm khoe đùi tới đâu

Nước hoa thơm nức địa cầu
Làm sao viết được vài câu thơ buồn

Sư thầy xuống chợ đi buôn
Sư con tất tả tới trường học thêm

Sư bà mắt mũi kèm nhem
Sư cô len lén ra xem phố người

Sư ông xế hộp lên đời
Sư tui quán cóc tả tơi câu thề

Chùa chiều Phật cũng ủ ê
Online đặt vé đi về Tây phương.

29.12.14

CHIA SẺ
Bài viết trướcTạp Văn Nguyên Lạc
Bài kếThơ Nam Phan Phan Nam

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here