Thơ Nguyễn Thị Châu

0
249

 

BÓNG CHIỀU

 

Anh đứng đó nhìn mây trời lơ lững

Dáng hao gầy soi nỗi nhớ mong manh

Tiếc buổi xa xưa ai vác đá xây thành

Chân bước nhẹ mà hồn như cháy bỏng.

 

Thời trai trẻ căng đầy bao khát vọng

Đã theo anh qua những tháng năm dài

Để một ngày nhìn chiếc lá vàng phai

Anh chợt hiểu vì đâu đời vô nghĩa!

 

Tôi đến bên anh giữa trời chiều lộng gió

Nắm bàn tay se lạnh tự buổi về

Có điều gì lạ lắm phía bên kia:

Tiếng nước chảy trôi trên ghềnh đá cũ.

 

Anh xếp vội thời vàng son quá khứ

Làm con thuyền thả xuống bến sông mơ

Tuổi xuân đi qua không về nữa bao giờ

Rồi lặng lẽ nhìn dòng đời chuyển hoá

 

Trong khoảnh khắc tôi nghe lòng hối hả

Chiều đến rồi có phải thế không anh?

Phía sau lưng thành phố đã lên đèn

Anh cúi mặt :”về thôi em kẻo muộn”!

 

Giữa hoàng hôn mờ mờ hai chiếc bóng:

Một bóng của người và một bóng của tôi…!

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ Ngưng Thu
Bài kếThơ Đức Phổ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here