Thơ Nguyễn Tam Phù Sa

1
383

RƯỢU CUỐI NĂM

 

 

Quán cóc một mình với gió đông
nhớ bạn, thương quê lũ chất chồng
sẵn rượu, đạp bàn toan đứng dậy
lạy cụ láng giềng, lạy quí ông

Rượu đãi nhân giữa thời mạt vận
không cong lưng cũng sói gối quỳ
hào khí tiền nhân còn một bụm
tóc bạc mơ mòng được mấy khi!

Người tứ hướng, ta riêng một cõi
hồn ở ven sông, xác ở đồng
vung tay tưởng đụng sau liền trước
xiềng ách nghìn năm đủ thấm không!

Son sắt mài lòng chưa đủ bén
di hận muôn đời lẽ bại vong
toác giọng gọi hồn thiêng bỗng nghẹn
thế đất hình rồng có hóa long?!

Quán cóc, rượu cuối năm rót ngược
chiều hôm còn đứng đợi bên trời
ngày rộng mang mang thân lạc xứ
bèo nổi, mây chìm cố thổ ơi!
Sài Gòn 28.12.2016

1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here