Thơ Nguyễn Minh Phúc

0
386

Chạm bóng mùa thu

 

Người sang sông buổi sương mù

Tôi ngồi với một mùa thu khẽ buồn

Một trời trắng gió mưa tuôn

Nghe sầu hiu hắt đau luồn chiếu chăn

 

Lời tình phai một mùa trăng

Chiều đi chưa hết mưa giăng kín trời

Hình như con sóng xa vời

Mà bờ sông đợi trăm lời ái ân

 

Nghe tình ru cõi trăm năm

Mùa thu giờ đã biệt tăm lâu rồi

Chỉ còn mây ngã trắng trời

Và ngơ ngác lá vàng rơi nghiêng chiều

 

Gửi tình tôi với tịch liêu

Mùa thu không đến hắt hiu bóng mình

Buồn không hỡi một cuộc tình

Chơ vơ hắt bóng chạm hình hư không…

 

Tro bụi nghìn sau

Ngày tháng ấy đã mịt mùng hư ảo

Người cũng đi xa vắng một câu chào

Nghe thao thiết bên đời lời cáo phó

Của một người vừa chạm bóng chiêm bao

 

Và ai đứng giữa mịt mùng nhang khói

Mắt lệ nhòa bên thân xác phù du

Những ngùi ngậm của một đời vọng lại

Cũng chìm trôi theo sương khói xa mù

 

Nghe hồi chuông vọng về từ đâu đó

Bóng ai đi giữa hun hút mây trời

Tay che mắt hắt hiu sầu dựng mộ

Miệng ngậm buồn trái đắng khóc hư vô

 

Chỉ còn lại khói trời và tro bụi

Mịt mù bay cùng mây gió dặt dìu

Tôi ở đâu và có còn hiện hữu

Giữa ngút ngàn trời đất lộng cô liêu…

 

Nguyễn Minh Phúc

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here