Thơ Nguyễn Hàn Chung

0
444

THƠ TÌNH CUỐI NĂM TRÊN FACEBOOK

Bỗng dưng

Bỗng dưng mình lại nợ mình
trả sao cho đặng mối tình lặng yên
nợ người từ tuổi hoa niên
nợ tình cứ nợ triền miên mỏn đời
Không ai nhắn chẳng ai mời
tự nhiên lại ngấm những lời hồng nhan
cũng xanh ranh cũng chàng ràng
em phù phép rối tinh làn tóc mây
Lúc vui như khỉ đu dây
khi buồn như chó sủa ngày hợp tan
yêu luôn tình cũ của nàng
như yêu tình cũ của chàng đó thôi
Chữ tình từ thuở xa xôi
bài yêu cũ rích những lời ướt mi
yêu người ai chẳng copy
dán lên quá khứ ở thì tương lai
Yêu người thiệt rớt đời trai
yêu ảo ảnh chẳng tàn phai bao giờ

 

 Mây nghiêng

Chưa từng quấn quít
mây nghiêng
nên chưa hiểu hết
thiêng liêng ngôn tình

Thường khi
đắm đuối mây xanh
hắt hiu mây trắng
lung linh mây vàng

Chỉ mây nghiêng
mới nghiêng tràn
nghiêng vai
vừa đủ tình lang tôn thờ

Đừng nghiêng thêm nữa
mây mơ
anh thề  ôm trọn
vần thơ
nghiêng nàng

Yêu người sao lại

 

Yêu người sao lại
còn khoe
mối tình xưa cũ
đã về muôn sau

Yêu người sao lại
còn đau
mối tình vụng dại
buổi đầu vương mang

Yêu người sao lại
còn hoang
mang về một mối
tình vàng đá xưa

Yêu người sao lại
còn chưa
còn chưa sao lại
còn chưa quên chàng

Quên sao đặng
dẫu cũ càng
ai đi ghen ngược
thời gian bao giờ

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ Nguyễn Văn Gia
Bài kếThơ Phạm Dạ Thủy

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here