Thơ Ngưng Thu

0
285

 

THƠ TÌNH CUỐI NĂM TRÊN FACE BOOK

LÁ GỌI… GIÓ QUÊN VỀ

 

Có phải gió mang mùa đi ngút ngắt

Phố chiều mây lặng lẽ lá buồn câm

Mưa nặng hạt rớt lên ngày khuất nắng

Đêm hình như thao thiết một cung trầm.

 

Và có phải mùa xa dần về phía

Hợp âm lòng run rẩy nép vào tim

Đêm lá cỏ thở than mùa tình tự

Cung đàn yêu từ đó vạn cổ tìm

 

Mùa rồi cũng xanh về xinh ngoan lắm…

Tiếng kinh cầu âm vọng buốt tàn đông

Không biết đến khi nào đêm mới hiểu

Phố không mùa phố vắng lắm hay không ?

 

Thôi thì cũng đợi chờ từ muôn thuở

Gió mang đi rồi gió nghĩ thương về

Lời của lá chân tình sâu mà cũng

Thật ân cần và cũng thật đắm mê

 

ĐI QUA MÙA GIÓ THỔI
Giật mình nghe ta qua mùa gió thổi

Lành lạnh hồn và buốt cả tim ai

Chực ngoảnh lại, bóng tan thành hư ảo

Phố bồi hồi tìm gió hở ngang vai.

 

Đã bao lần cứ ngược mùa gió thổi

Thân phận người mây dạt chốn huyễn hư

Tình có lẽ giấc chiêm bao trầm tự

Cuốn ta về miền gió thoát chân như.

 

Ôi tháng năm có là hình con gái

Sao dần vơi tờ lịch mỏng nhói lòng

Nghe mùa gió gởi vào đêm thinh lặng

Những vô tình động nước rách bóng trăng.

 

Mà có phải người đi mùa gió thổi?

Để tái tê nhuộm tía cõi vô thường

Và từ đó sắc không là hạt niệm

Ta trốn vào sâu tận cô miên.

 

VỀ SAY MÙA LÁ RỤNG

 

Thoáng tưởng đời không là bụi cát

Hình như gió rãi những vòng xoay

Nắng còn níu giữ màu hư ảo

Cuối đường thảng thốt chiếc thu bay .

Vén bụi mãi đi về phía trước

Mặt trời còn lửa phút sang đông?

Thoảng vọng mùi hương ngày thơ dại

Sợi khói chiều vương khắc lạnh lòng.
Khuấy nước tìm chi vầng trăng vỡ?

Nỗi niềm heo hút những vần thơ

Xin đi cho hết thời thương nhớ

Để nụ hôn ngoài những giấc mơ.
Ta lạc mất nhau mùa lá rụng

Vụng về ngây ngất những cơn say

Kìa ai dắt bóng mình qua phố?

Chợt nghe lạc lỏng giữa tháng ngày.

 

NGƯNG THU

 

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ Thanh Thủy
Bài kếThơ Phan Hàn Linh

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here